Phân Tích Bài Thơ Viếng Lăng Bác Của Viễn Phương

     

Phân tích bài xích thơ Viếng lăng Bác

bác bỏ Hồ vị lãnh tụ vĩ đại nâng niu của dân tộc, cuộc đời của bác bỏ giống như cuốn tiểu thuyết vĩ đại, nhưng mà hậu thế tương lai kính cẩn muốn mượn linh hồn của nó để biến thành những cái thơ dâng lên tưởng niệm Người. Viếng lăng bác là tiếng thơ đầy xúc động như thế của Viễn Phương kính dơ lên Bác.

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ viếng lăng bác của viễn phương

“Con ở miền nam ra thăm lăng Bác,

Đã thấy vào sương hàng tre bát ngát,

Ôi! mặt hàng tre xanh xanh Việt Nam,

Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”

*

ngay lập tức từ những vần thơ đầu tiên, tiếng thơ nghe đã thật nghẹn ngào, xúc động. Cách xưng hô “con-Bác”, khiến hình ảnh vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc bỗng chốc hiện lên như hình ảnh người phụ thân già kính yêu. Ở đây Viễn Phương đã vơi bớt nỗi đau mang lại người đọc khi sử dụng biện phạm nói giảm nói né “thăm”, khiến cho câu thơ rưng rưng niềm xúc động. Câu thơ mở đầu gợi ra không khí giống như cuộc hành trình dài trở về với cõi thiêng bình yên, tĩnh lặng, để gặp gỡ và dâng nén vai trung phong hương đến người thân phụ già kính yêu. Không gian xung xung quanh giống như cũng đang nhuốm một màu buồn thương. Hàng tre xanh mênh mông đứng lặng vào bão táp mưa sa, vẫn hiên ngang, thẳng sản phẩm đầy kiêu hãnh và quật cường giống như vẻ đẹp của người Việt phái nam trong kháng chiến, dẫu có trong tình thế ngàn cân nặng treo sợi tó, cũng vẫn lấy tinh thần thép để chiến đấu đến cùng.

“Ngày ngày mặt trời đi qua bên trên lăng

Thấy một mặt trời vào lăng rất đỏ”

có thể nói, bên thơ thật sự tài tình khi sử dụng rất đắt hình ảnh mặt trời. Bởi vào thiên nhiên, đối với muôn loài, mặt trời là nguồn sống bất diệt, là tia nắng chiếu rọi muôn loài, là vẻ đẹp bất tử vĩnh hằng của tạo hóa; lấy chiếc trường cữu vĩ đại cao thượng của mặt trời vào tự nhiên để làm một vế đối rất chỉnh mang đến hình ảnh mặt trời là chưng trong câu thơ dưới: "Một mặt trời trong lăng rất đỏ". Như thế, hình tượng Người hiện lên cũng thật vĩ đại, mang vẻ đẹp vĩnh hằng, bất tử, bác cũng giống như mặt trời của tự nhiên, đã soi rọi ánh nắng và lí tưởng của Đảng đến muôn người, chưng cũng sử dụng toàn bộ trái tim nhiệt thành yêu nước thương dân nồng nàn tha thiết của mình để một lòng vị nước do dân. Sự cống hiến, quyết tử vĩ đại của bác bỏ đã được Viễn Phương ẩn dụ đầy nghệ thuật qua hình ảnh “mặt trời”. Đúng thế, mặt trời là nguồn sống, sự sống, sự ra đi của Người hẳn đã khiến thẳm sâu lòng người nỗi buồn hoang hoải, vì đó, đoàn người đến viếng thăm bác dường như muốn dành tất cả sự trang nghiêm tôn kính kết tràng hoa tươi thắm nhất dâng kính Người:

Ngày ngày mẫu người đi vào thương nhớ

Kết tràng hoa dưng bảy mươi chín mùa xuân.

Xem thêm: Giải Lịch Sử 6 Bài 23: Những Cuộc Khởi Nghĩa Lớn Trong Các Thể Kỷ Vii

“Bác nằm trong giấc ngủ bình yên

Giữa một vầng trăng sáng sủa dịu hiền”

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói ở vào tim!”

Kìm nén đau thương, nghẹn ngào, Viễn Phương viết Người như đang trong giấc ngủ bình yên, giữa một vầng trăng sáng dịu hiền. Lại một lần nữa hình ảnh vầng trăng xuất hiện, ánh trăng đã nhiều lần bầu bạn cùng bác những lúc thức bàn việc quân, những đêm canh chầy “chưa ngủ vì chưng lo nỗi nước nhà”, ánh trăng gõ cửa lúc tin thắng trận...và nay, ánh trăng lại soi sáng, kề cận Người khi Người đã yên giấc nghìn thu. Tưởng như sự ra đi của Người, khiến vạn vật thiên nhiên cũng lặng lẽ xót thương, cũng nghẹn ngào rơi lệ, để rồi câu thơ cuối, giọt nước mắt như trào ra bên trên trang giấy trắng, làm hoen nét mực buồn, sự ra đi của bác là một nỗi mất non lớn của cả dân tộc, mặc dù dặn lòng ngừng xót thương, vẫn không thể nào vơi đi nỗi tiếc thương vô hạn, tiếng nhói ở trong tim, là tiếng khóc xé lòng, là tiếng thơ cuối cùng dâng lên Người như một niềm tôn kính thiêng liêng.

Xem thêm: Khi Quay Bên Phải Cần Phải Quay Như Thế Nào ? Khi Quay Đằng Sau Cần Phải Quay Như Thế Nào

Mỗi câu thơ của Viễn Phương trở đi bao nhớ thương, bao nâng niu gửi đến bác ở nơi xa, gồm lẽ tận tận lâu về sau nữa, những câu thơ ấy vẫn sống mãi trong tim người con đất Việt, để đời đời cất lên khúc vĩ thanh bất tận ca ngợi và nhớ ơn Bác.

Các bài xích viết liên quan:

Tác giả - Tác phẩm: Viếng lăng bác bỏ (Hoàn cảnh sáng sủa tác, cầm tắt, Nội dung, Sơ đồ tư duy)