Ngữ Văn 9 Viếng Lăng Bác

     

Soạn văn lớp 9 tập 2 ngắn gọn bài bác Viếng lăng hồ chí minh - Viễn Phương. Câu 1: Cảm xúc che phủ trong bài thơ là niềm xúc cồn thiêng liêng, thành kính, lòng biết ơn và tự hào xen lẫn nỗi xót đau khi tác giả vào lăng viếng Bác.


Bố cục: 4 phần

- Khổ 1: cảm xúc của người sáng tác trước ko gian, cảnh vật phía bên ngoài lăng

- Khổ 2: cảm giác trước đoàn người vào lăng viếng Bác

- Khổ 3: xúc cảm khi vào lăng, chú ý thấu di hài Bác

- Khổ 4: hồ hết tình cảm, cảm xúc trước dịp ra về.

Bạn đang xem: Ngữ văn 9 viếng lăng bác

Nội dung chính: Bài thơ biểu hiện lòng tôn kính và niềm xúc hễ sâu sắc của nhà thơ nói riêng cùng mọi người nói chung lúc đến thăm lăng Bác.

Trả lời câu 1 (trang 60 SGK Ngữ văn 9, tập 2):

- Cảm xúc bao phủ trong bài xích thơ là niềm xúc đụng thiêng liêng, thành kính, lòng biết ơn và từ hào xen lẫn nỗi xót nhức khi người sáng tác vào lăng viếng Bác.

- cảm xúc đó được biểu thị theo trình tự cuộc vào lăng viếng Bác.

- trong khổ thơ cuối, người sáng tác thể hiện niềm mong ước thiết tha muốn mình mãi sinh hoạt lại mặt lăng Bác.


Câu 2


Video lý giải giải


Trả lời câu 2 (trang 60 SGK Ngữ văn 9, tập 2):

- hàng tre là hình ảnh đầu tiên được tác giả diễn đạt trong bài xích thơ.

- Cuối bài xích thơ, hình hình ảnh hàng tre còn được tái diễn với ý nghĩa sâu sắc cây tre trung hiếu.

=> cách kết cấu vì vậy gọi là kết cấu đầu cuối tương ứng, làm đậm đường nét hình ảnh, gây tuyệt vời sâu sắc đẹp và cảm xúc được nâng cao lên.


Câu 3


Video giải đáp giải


Trả lời câu 3 (trang 60 SGK Ngữ văn 9, tập 2):

Ngày ngày mặt trời trải qua trên lăng

Thấy một mặt trời trong lăng khôn cùng đỏ.

Hình hình ảnh mặt trời vào câu thơ máy hai vừa nói lên sự to tướng của bác Hồ vừa trình bày được sự thành kính trong phòng thơ và của cả dân tộc so với Bác.

- Hình hình ảnh “dòng fan đi vào thương nhớ” là thực tuy nhiên “kết tràng hoa dưng bảy mươi chín mùa xuân” lại là một trong ẩn dụ rất đẹp và cực kỳ sáng tạo, thể hiện thâm thúy những tình yêu thành kính, thiêng liêng của nhân dân đối với Bác.

Bác bên trong giấc ngủ bình yên

Giữa một vầng trăng sáng nhẹ hiền.

Xem thêm: Có Hay Không Cây Ăn Thịt Người Có Tồn Tại Trên Thế Giới Không?

Hình ảnh mặt trời rực đỏ vào lăng đã được thay bằng vầng trăng “sáng dịu hiền”. Bác không những là một người chiến sĩ cách mạng, là ngọn đuốc sáng sủa soi mặt đường cho dân tộc bản địa (ý nghĩa hình tượng từ “mặt trời”), bác còn là 1 trong những người thân phụ có “đôi mắt mẹ hiền sao!”.

Đến nhì câu thơ sau, mạch cảm xúc ấy sẽ được biểu hiện trực tiếp:

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói sống trong tim!

Đây là đầy đủ câu thơ hết sức chân thành, mãnh liệt.

Khổ thơ cuối miêu tả ước nguyện của nhà thơ được mãi sau ở bên Bác: mong làm bé chim đựng cao giờ đồng hồ hót, ý muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây, cùng nhất là ý muốn làm cây tre trung hiếu để rất có thể mãi mãi ở bên Bác.


Câu 4


Video khuyên bảo giải


Luyện tập

Viết một quãng văn bình khổ 2 hoặc khổ 3 của bài bác thơ.

a. Đoạn văn tham khảo (phân tích khổ 2)

Mặt trời lên rất cao dần với hình hình ảnh mặt trời lại gợi trong người sáng tác những tác động mới:

Ngày ngày phương diện trời đi qua trên lăng

Thấy một phương diện trời vào lăng rất đỏ.

Mặt trời vạn vật thiên nhiên theo quy giải pháp của nó, quản lý trong vũ trụ, ngày ngày đi qua trên lăng và thấy một phương diện trời khác trong lăng vô cùng đỏ. Mặt trời vào lăng là ẩn dụ chỉ bác bỏ Hồ. Mặt trời vạn vật thiên nhiên thì đem về ánh sáng, ban ngày, sự sống: Còn phương diện trời chưng cũng là ánh sáng soi đường, đem lại cuộc sống hạnh phúc nóng no. Chi tiết đặc tả “rất đỏ” gợi trái tim đầy nhiệt huyết bởi vì Tố quốc, vì chưng nhân dân, trái tim dịu dàng vô hạn của Bác. Phương diện trời bác mãi lan sáng, lan ấm, lan thắm mang lại đời. Màu đỏ ấy làm ấm lại cả quang cảnh thương đau. Nhiều người đã ví bác bỏ như khía cạnh trời (Người bùng cháy một phương diện trời giải pháp mạng Tố Hữu), đặt mặt trời chưng sóng song và trường tồn cùng khía cạnh trời thiên nhiên là sáng chế riêng của Viễn Phương. Giải pháp nói đó vừa tụng ca sự vĩ đại, văng mạng của bác bỏ vừa thể hiện sự tôn kính, ngưỡng mộ, biết ơn so với Bác.

Hình ảnh dòng tín đồ xếp mặt hàng vào lăng viếng chưng cũng gợi bao xúc động trong tim nhà thơ:

Ngày ngày dòng fan đỉ vào thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân.

Điệp ngữ “ngày ngày” vừa gợi tuyệt vời về cõi trường thọ vĩnh viễn, vừa gợi tấm lòng quần chúng. # không nguôi lưu giữ Bác. Hình hình ảnh “dòng người đi vào thương nhớ” vừa thực vừa ảo. Nỗi nhớ thương vốn chỉ có trong trái tim người nhưng ở chỗ này nó che phủ lên cả thời gian, ko gian. Và mọi cá nhân với lòng lưu giữ thương là một đóa hoa kết nên “tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân” cuộc đời Bác một cuộc đời đã dâng cho đời bao hoa trái. Dòng tín đồ được người sáng tác ví như “tràng hoa” là 1 trong những ẩn dụ rất dị mà đam mê hợp. Dòng người vào viếng bác bỏ đi thành vòng tròn dễ gợi shop đến tràng hoa. Nếu như “vòng hoa” cho nên viếng bạn đã khuất. Ở đấy là “tràng hoa” để dưng “bảy mươi chín mùa xuân”. Chưng không thể mất vào ý nghĩ, tình cảm ở trong nhà thơ cũng giống như mỗi bọn chúng ta. Lòng nhớ thương và hồ hết gì đẹp tuyệt vời nhất ở mọi người dâng lên bác quả và đúng là hoa của đời. Tràng hoa người tại chỗ này hơn hẳn phần đa tràng hoa của trường đoản cú nhiên, nó được kết cần từ lòng ngưỡng mộ, thành kính, nhớ thương Bác. Nhịp thơ đoạn này lờ lững rãi, trải dài 8, 9 giờ đồng hồ một cái thơ, lặp lại từ ngữ, cấu tạo câu vừa diễn đạt không khí thiêng liêng, tôn kính trong lăng, vừa gợi bước tiến chầm chậm rì rì của dòng tín đồ vào viếng chưng và lòng thành kính, tha thiết của dân chúng với Bác.

b. Đoạn văn xem thêm (phân tích khổ 3)

Khổ thơ thứ tía là những cảm hứng của người sáng tác khi vào trong lăng, đứng trước di hài Bác. Bao tình cảm ôm ấp bấy lâu, đề nghị khi phát hiện bóng dáng thân yêu thương của chưng là trào dâng thổn thức. Hình ảnh Bác nằm trong lăng được miêu tả rất xúc đụng qua nhì câu thơ:

bác nằm vào lăng giấc ngứ bình yên

thân một vầng trăng sáng dịu hiền

Câu thơ gợi được sự yên ổn tĩnh, trang nghiêm, ánh nắng dịu vơi trong lành cùng hình ảnh đẹp đẽ của Bác. Bởi tình cảm, nhà thơ thấy bác như đã ngủ trong giấc ngủ bình yên giữa thiên nhiên đẹp và thơ mộng, bác bỏ vẫn ở cùng ta, như công ty thơ Hải Như đang viết:

Suốt cuộc sống Bác bao gồm ngủ ngon đâu

Nay chưng ngủ chúng nhỏ canh giấc ngủ

(Chúng cháu canh giấc bác ngủ, bác bỏ Hồ ơi)

“Vầng trăng sáng vơi hiền” là ánh nắng của tình thương mến, nâng niu, vầng trăng ấy như ru chưng ngủ. Giấc ngủ của bác là giấc ngủ trong tình thân yêu. Nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh đã và đang viết:

Trong lăng bác vừa chợp nghỉ ngơi

Như sau mỗi câu hỏi làm.

Trăng ơi trăng biết thế

Nên trăng cách nhẹ nhàng.

(Trăng lên)

Hình hình ảnh vầng trăng vơi hiền cũng gợi nghĩ đến vai trung phong hồn cao đẹp, sáng trong của chưng và mọi vần thơ ngập cả ánh trăng của Người.

Xem thêm: Bạn Nên Đánh Răng Khi Nào Và Bao Lâu Một Ngày Đánh Răng Mấy Lần ?

Đến đây, xúc cảm ngưỡng chiêu mộ như lắng xuống nhường nhịn chỗ cho nỗi xót đau thiết yếu kìm nén:

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói sinh hoạt trong tim!

“Trời xanh” tương tự như “mặt trời”, “vầng trăng” là số đông hình hình ảnh của ngoài trái đất kì vĩ, vĩnh hằng, là ẩn dụ sâu xa gợi suy ngẫm về loại cao cả, vĩ đại, bất diệt, trường tồn ở Bác. Bác vẫn tồn tại mãi với quốc gia đất nước, như trời xanh còn mãi (Bác sinh sống như trời khu đất của ta Tố Hữu). Fan đã nhập vai vào thiên nhiên, đất nước, dân tộc. Sự nghiệp của người là bất tử. Cho dù vẫn tin như vậy, nhưng cảm tình xót thương không gật đầu đồng ý sự mất đuối thực tế, trái tim vẫn đau nhói khi nghĩ rằng Bác không hề nữa. Nỗi nhức xót được thể hiện cụ thể, trực tiếp: "Mà sao nghe nhói sống trong tim”. Đó là nỗi nhức vô hạn, là lòng yêu đương xót cực kỳ thật, ko lí bởi vì nào khuây khỏa được. Đó là cảm xúc của người con về muộn mặt di hài fan cha.