Kể về một kỉ niệm hồi ấu thơ làm em nhớ mãi

     

Bài viết tập làm cho văn số 2 - ngữ văn lớp 6 đề 4: đề cập một kỉ niệm hồi thơ dại làm em nhớ mãi. Sau đây, truongsontay.com nhờ cất hộ đến cho bạn đọc những bài bác văn mẫu mã hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.


*

Bài mẫu mã 1:Kể một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi

Bài làm

Tuổi thơ của mình là cả một bầu trời đầy nắng nóng gió với đầy đủ cánh diều cất cánh khắp triền đê triền. Vị trí ấy, tôi đã có thời thơ dại thật đẹp mặt tiếng sáo diều, nó như lẹo cánh cho trung tâm hồn tôi.

Bạn đang xem: Kể về một kỉ niệm hồi ấu thơ làm em nhớ mãi

Ở quê tôi, để sở hữu được một cánh diều ưng ý, tín đồ ta phải mất khôn cùng nhiều sức lực lao động lựa chọn tre làm khung diều rồi khôn cùng kì công ghọt đẽo được một cặp sáo thế nào cho có music hay nhất. Tuy nhiên đó là các bước của fan thợ làm diều siêng nghiệp. Còn với lũ trẻ em chúng tôi, ngày hè sẽ là thời điểm phù hợp làm diều với thả diều. Các bước này rất đối chọi giản. Tre thì đã tất cả sẵn, chỉ bài toán lựa cành dẻo, để khi uốn nắn thành khung, làm sao cho tre không xẩy ra gãy. Sau thời điểm uốn khung xong, cửa hàng chúng tôi sẽ dán giấy với gắn đuôi mang lại diều. Giấy dán cũng chưa phải mua vì cửa hàng chúng tôi tận dụng đông đảo quyển vở không thể xài. Đuôi diều thì chỉ câu hỏi cắt dài giấy ra rồi sử dụng keo sánh lại với nhau. Tuỳ theo kích thước của diều, ta có thể nối đuôi dài hay ngắn. Và ở đầu cuối cũng là các bước khó độc nhất vô nhị tìm dây thả diều. Sự lựa chọn đơn giản nhất với tôi là vào vào giỏ kim chỉ của bà bầu tôi, đem trộm một cuộn chỉ để triển khai dây diều. Cùng thường sau mỗi lẫn hả hê với lũ bạn cùng cánh diều no gió của mình, tôi sẽ bị một trận đòn từ bỏ mẹ, nhưng điều này với một thằng con trai như tôi hình như chẳng sự việc gì, vị lúc đó tôi vẫn tồn tại ham đùa lắm.

Thời điểm thích hợp nhất mà công ty chúng tôi chọn để thả diều là thời điểm chiều muộn. Khi ấy nắng không còn gắt, cùng trong chúng tôi đứa làm sao cũng hoàn toàn có thể chạy như bay thoát ra khỏi nhà nhưng không sợ phụ huynh mắng vì chưng cứ đày nắng nóng suốt cả mùa hè. Triền đê là nơi tụ tập của cộng đồng trẻ chúng tôi. Đứa lớn, đứa nhỏ xíu láo nháo trên tay cầm bé diều to bé dại khác nhau háo hức chuẩn bị chờ mang lại lượt mình được thả. Do thả diều phải hai người, nên chúng tôi sẽ bao gồm một binh lực sẵn sàng “chạy mồi” một quãng để cho diều lên gặp gió. Từ bây giờ người cố dây diều cần thật vững vàng tay để hoàn toàn có thể giữ chắc hẳn dây diều, và khôn khéo thả thêm dây nhằm diều bay được lên cao cho tới khi diều nghỉ ngơi độ tối đa định công ty chúng tôi sẽ buộc diều lại. Sau khi cố định được dây diều, công ty chúng tôi nằm trên triền đê, ngước đôi mắt lên nhìn đông đảo cánh diều sẽ vi vu vào gió. Cái cảm xúc mát mẻ, lâng lâng như mong muốn bay lên cùng diều. Thường chúng tôi sẽ về bên nhà sau khi trời vẫn tắt nắng, khi nghe tới tiếng mấy cô, mấy chị bên dưới đồng gọi, tuy nhiên lúc ấy trong thâm tâm trí phần lớn đứa như tôi có một trong những phần đang bay lơ lửng cùng cánh diều. Cùng cũng bao gồm cái cảm giác đó đã khiến tôi cho tận bây chừ không sao quên được mọi khi nhìn thấy một cánh diều đang cất cánh trong gió.

Tuổi thơ tôi là một trong bầu trời chiều với hầu hết cánh diều căng gió. Giữa một trời diều khiến tôi ngây ngất, tôi sẽ thấy tâm hồn mình được thả với bay. Bây giờ, tôi đã khủng lũ các bạn tôi cũng chẳng còn í ới gọi nhau đi thả diều như ngày trước, nhưng trong lòng trí tôi số đông cánh diều vẫn luôn là những kí ức đẹp, gợi nhớ đến các kỉ niệm lắng đọng nhất của thời thơ ấu.

Bài chủng loại 2:Kể một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em ghi nhớ mãi

Bài làm

Trong cuộc đời của từng người, ko ai hoàn toàn có thể sống một cuộc sống thường ngày cô đơn, ảm đạm tẻ. Bởi thế hai chữ “ tình các bạn “ xuất hiện. Nó có tác dụng cho cuộc sống thường ngày nhộn nhịp,vui vẻ, nhộn nhịp hơn. Nó mang đến xua chảy đi dòng tẻ nhạt, cái cô đơn của cs. Tình chúng ta mà một lắp thêm mà chế tác hoá đã tạo nên giúp mang lại con bạn với con tín đồ trờ đề nghị thân thiết, thấu hiểu, chia sẻ với nhau. Đồng thời hai chữ “ tội ác cũng xuất hiện. Bởi vì con người không ai hoàn hảo nhất cả, không một ai không bao gồm lần mắc lỗi. Với tôi cũng vậy, vào tình bạn, đã từng tôi tất cả lỗi cùng với người bạn thân của mình có tác dụng suýt nữa mất đi tình các bạn quý giá. Tôi đang không lúc nào quên được chuyện đó. Chuyện xẩy ra thế này:

Lần đó, Phương rủ tôi sang nhà bạn ấy để thuộc giải mấy bài bác tập và hy vọng khoe với tôi cái dĩa nhạc bắt đầu được ông anh họ tặng. Buổi chiều hôm đó, đúng 2 giờ, tôi đã xuất hiện trước nhà Phương. Mới đến trước cổng, nhỏ Milu vẫn chạy ra quấn quýt, vẫy đuôi như mong tôi âu yếm, vuốt ve nó. Rồi từ trong nhà, Phương chạy ra:

- Sao giờ mới đến? Tao hóng mày từ rất lâu lắm rồi đó!

-Ừ! Tao biết, nhưng lại tao còn đề xuất phụ chị em dọn công ty cửa.

- Ừ! Thôi, đi vào nhà đi, ở quanh đó này nắng và nóng khiếp!

Rồi nhì đứa đi gấp vào nhà, Phương nói:

- Mày lên ở trên phòng chờ tao trước đi, tao xuống dưới kia rước nước rồi lên sau.

Tôi đi lại ước thang, bước tới từng bước, tôi thì thầm nghĩ:” Nhà phong phú khác, không thiếu tiện nghi, đi lên cái mong thang đã và đang đủ khoái lạc rồi” lên tới phòng, mở cánh cửa ra, tôi tự hét lên:

- Woa! căn nhà thật đẹp, lộng lẫy quá!

Bước vào phòng, tôi bị choáng ngợp vì chưng sự xinh tươi của căn phòng. “ hết sức gọn gàng” nên nói là như vậy, một góc là tủ quần áo, góc kia là nơi ngủ, còn nới tiếp thu kiến thức là có một giá sách rộng được đặt mặt cái bàn nhỏ tuổi nằm gần cửa ngõ sổ. Tôi bước lại ngay gần giá sách, lạt lật từng cuốn sách, cuốn báo một. Đến khi thấy cuốn sách “ Thiên mặt đường mùa hè”, tôi nỗ lực lấy và lại nơi bàn ngồi học tập của Phương để đọc. Ngồi phịch xuống ghế, tôi bắt gặp thấy cuốn sổ nhỏ dại nhỏ, xinh xinh bao gồm bìa màu hồng. Tôi đặt cuốn sách xuống, tay cố gắng lên cuốn sổ nhỏ tuổi xinh kia. Vày là các bạn thân, đề nghị tôi không quan ngại gì khi chũm cuốn sổ lên và mở ra. Thời điểm mở ra, tôi new biết thì ra chính là cuốn nhật kí cơ mà Phương đã trút hết chổ chính giữa sự vào. Đã định vội vàng sổ lại rồi, nhưng thiếu hiểu biết nhiều vì sao, tay tôi lại lật trang giấy tiếp theo ra: “ hôm nay là ngày 26/8, mọi việc hôm nay cũng bình thường, hết sức vui vẻ vày mọi chuyện phần đông xảy ra xuất sắc đẹp.” thanh lịch trang tiếp theo, tôi thấy :” Ngày 27/8, lúc này là sinh nhật mình, mình nhận được rất nhiêu đá quý từ gia đình và các bạn bè. Tiếp theo, sự tò mò đã thắng lợi tất cả, tôi tiếp tục giờ sang trọng trang khác. “ lúc này là ngày 30/8, từ bây giờ D đang nói với mình là cậu ấy say mê mình. Mình lần khần phải trả lời thế nào cả. Vừa dịp đó, sau lưng tôi, nhưng mà không, dường như là đầu cửa phòng, tất cả một giờ “ choàng “, Phương đã nhìn thấy mọi vấn đề và sẽ đánh rơi mất 2 ly nước cam đang rứa trên tay. Tôi tảo phắt tín đồ lại, nước mắt tôi không hiểu vì sao lại thoải mái và tự nhiên ứa ra. Tôi làm cho rơi cuốn nhật kí, tôi chạy vụt đi, cấp tốc thật cấp tốc rồi về nhà. Về mang lại nhà, tôi vào phòng, đóng góp sập cửa ngõ lại, trèo lên giường và khóc nức nở. Cả đêm, tôi ở trằn trọc, không ngủ được. Tôi nghĩ về : “ tại sao vậy Nhật Anh? lý do mi lại làm cho như vậy? Mi tất cả biết làm do vậy là xấu, là sai không? lý do mi bao gồm đủ tò mò, gan góc để hiểu cuốn nhật kí mà lý do không đủ anh dũng để nói ra bố từ “ Tao xin lỗi “. Những thắc mắc “ tại sao” cứ lẩn quẩn trong đầu tôi. Tôi quyết định, sáng sủa mai đi học sẽ gặp gỡ Phương rồi xin lỗi, mong được Phương tha thứ. Mà lại rồi khi tới lớp, Phương tránh khía cạnh tôi. Tôi buồn lắm, rồi cả tuần như vậy. Đến sáng sủa ngày thiết bị 7 mà lại Phương còn giận tôi. Ra về, tôi rước hết can đảm, chạy theo Phương với nói:

- Tao thực sự đã sai, tao xin lỗi mày.

Chỉ ngăn nắp vậy thôi nhưng lại nước mắt của tôi lại chảy. Phương quay bạn lại, hai con mắt của cậu ấy đã và đang đỏ hoe

- Tao cũng xin lỗi, tao vượt ích kỉ nên không?

Tôi nói ngay, cướp lời Phương:

- Không! Lỗi là trên tao mà! Đừng giận nữa nha.

Phướng nói:

- Tao không còn giận mày từ lâu rồi cơ mà không nói ra được, gồm cái gì đó nghẹn nơi cổ họng tao.

Xem thêm: Thực Đơn Cho Trẻ 4 Tuổi Biếng Ăn Giàu Dinh Dưỡng, Thực Đơn Dinh Dưỡng Cho Bé 4 Tuổi

Hai đứa thoải mái và tự nhiên khóc oà. Ôm rước nhau, cả hai cả khóc cả cười. Rồi nhị đứa cùng nhau dắt xe pháo về, thủ thỉ râm rả, cười cợt tíu tít cả chặng đường đi. Phương còn nói 1 câu cơ mà để tôi ghi nhớ mãi:- mặc dù có việc gì xảy ra đi nữa thì 2 đứa mình vẫn mãi là bạn. Cậu nhớ nhé.

Tát nhiên rồi Phương ơi! giờ tôi lại thấu hiểu một điều tình bạn phải trải qua hầu như gian nan, thách thức mới thức sự gọi hết được nhau. Cùng mọi tín đồ cũng nhớ nhé. Bé người không người nào không mắc lầm lỗi. Và thiết yếu những lỗi lầm kia sẽ làm cho con người biết, đọc và phân tách sẽ với nhau. Nhưng lại trong cuộc sống thường ngày luôn phải tất cả sự bao dung với vị tha. Hay cố gắng tha thứ đến những ai đã có lỗi. Vì sau đó, chúng ta biết lỗi và ăn năn về lỗi của mình...

Bài mẫu 3:Kể một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi

Bài làm

Tuổi thơ tôi luôn gắn sát với đa số cánh đồng, rất nhiều cánh cò, những nhỏ diều vi vu mùa hè và cả đa số lời rủ rê nghịch bời của Ròm, anh bạn thưở bé dại của tôi.Ròm là mặt hàng xóm bên tôi. Shop chúng tôi chơi với nhau trường đoản cú hồi còn mút sữa sữa. Thật ra nó có tên họ tử tế nhưng lũ tôi ai ai cũng gọi nó là Ròm, tuyệt nhất là mỗi khi nó ở trần, lòi cả xương sườn ra. Nói thế thôi chứ bọn trẻ bên quê chúng tôi ai ai cũng èo uột cả, chẳng rộng gì nó đâu nhưng gọi mãi rồi quen. Mà lại cũng lạ, tuy nó là bé trai, lại cao hơn tôi cả khúc mà lại lại cứ bị tôi ăn uống hiếp! lần khần nó có cảm hứng gì lúc bị tôi không nên mà mẫu đầu lù xù của nó cứ gật lia lịa , mỉm cười cười rồi làm ngay. Đúng là thằng đần! mặc dù vậy lâu lâu nó lại rủ tôi đi coi hát sống đầu làng mạc nữa cơ. Và so với tôi, nó là thằng bạn cực tốt trên đời.Tôi cùng nó hay chơi ở ngay sát bờ sông, 1 vị trí êm dịu và yên lành vô cùng. Tuy nhiên ấy chỉ cần ngay khúc sông kia thôi , chứ còn bên đó sông thì ko ai dám léo hánh đến bao giờ. Đó là ngôi nhà của bà 5 xóm dưới. Hồi đó bà sinh sống ở đó nhưng cách đây vài năm khi nhỏ bà chết đuối thì bà chuyển về xóm dưới sống cùng họ hang. Nạm là ngôi nhà bỏ hoang, và từ đó chẳng biết từ đâu lại có lời đồn thổi ngôi nhà tất cả ma! thuở đầu vài đứa biết rồi thủng thẳng hết người này đến người kia cùng rồi cả xóm ai ai cũng đồn ầm lên. Ko biết tín đồ đồn gồm thật bắt gặp con ma cất cánh là đà gì đấy hay ko cơ mà cà tôi và thằng Ròm phần đông thấy ơn ớn. Tuy mặc dù vậy khu đồng cỏ đã trở nên tụi thằng Tí, thằng Tèo giành chơi nên tui tôi đành cần “ dũng cảm” đùa ở mé tuy vậy ; và lại buổi ngày thì ma làm sao lại dám nhát lũ tôi. Mà lại quả thật là rất lâu tôi cũng tương đối tò mò về chuyện ma quỉ đó và tôi cũng đã có lần rủ thằng Ròm đi mày mò 1 phen mà lại nó trình độ từ chối, thằng coi vậy cơ mà nhát! tuy thế nó ko né mãi được, thằng Tí quậy ấy vẫn ngang nhiên thách bọn tôi lấn sân vào ngôi công ty hoang ấy. đương nhiên là 1 người như tôi ko đời nào lại để bị coi thường nạm được, vậy là tôi đồng ý. Tuy vậy chẳng bao lâu sau tôi lại tiếc nuối cái tính anh hung rơm dại dột ngốc của mình. Tôi lo ngay lập tức ngáy. Thằng Ròm cũng chẳng hơn gì, nó bắt đầu nghe tôi nói mà lại đã la oai oải cả lên, lại càng làm cho tôi nhụt chí anh hùng. Dẫu vậy để đảm bảo an toàn danh dự tôi tốt nhất quyết đề xuất đi, vắt là tôi năn nỉ, năn nỉ, rồi bắt buộc, với cả hăm dọa thằng quỉ đó. May mắn là nó biết hại nên gật đầu đồng ý liền. Vắt là buổi tối đó bọn tôi trốn ba bà mẹ chạy ù ra bờ song. Lũ thằng Tí đã đợi sẵnnhưng tụi nó ko vô mà lại núp sau lớp bụi tre xem lũ tôi. Tôi ra vẻ yên tâm kéo ngay lập tức thằng Ròm vào vào dưới gần như cặp mắt đầy nguỡng mộ của tụi nó, nhưng bao gồm ai biết rằng tôi sẽ toát cả mồ hôi. Tôi khôn cùng sợ nhẵn tối! thằng Ròm ko biết thì sao chứ lúc tôi bóp chặt tay nó , nó la oai phong oái cả lên. Vào mang lại giữa công ty chũng chưa thấy gì, vẫn là bong buổi tối và mọi cơn gió lùa. Mặc dù đã giảm sợ cơ mà sao tôi hồi hộp quá. Tôi tuởng tượng ko biết con ma này sẽ ra sao…ốm, mập? cao, thấp? cất cánh hay là đi như con bạn ? eo ôi, nghĩ về đến ráng tôi rùng cả mình. …. RẦM……….Bố, mẹ, bà nội, thằng Ròm…mọi bạn đều bao phủ tôi cả. Thằng Ròm nhắc khi cánh cửa sồ tự dưng đóng ầm lại, nó cứng cả người, đã tính lôi tôi ra thì mới nhận biết tôi đã hết tiêu , hoảng hồn, dò mẫm mãi thì phát chỉ ra tôi trên đây nằm thẳng đơ dưới sàn! Nó hại quá chạy đi tìm người lớn. Tụi thằng Tí thấy Ròm chạy, sợ quá cũng toán loàn cả lên. Tối đó tôi bị 1 trận tơi tả, bố quất mấy phát đau điếng cả người, còn nội thì cứ ngồi niệm phật, sợ hãi tôi bị ma ám ! thằng Ròm cũng chẳng rộng gì tôi, cũng tơi bời. Đúng là một trong buổi buổi tối nhớ đời!Sau này thằng Ròm chuyển lên thành phố học, vứt lại tôi đây một mình ở ngôi trường huyện, buồn chết được. Tuy cố gắng kỉ niệm này sẽ luôn luôn nằm mãi tại một ngăn như thế nào đó trong tâm tôi. Hy vọng đến 1 ngày, tôi và này lại cùng đi thả diều, bắt bướm..với nhau, và nhất thiết thăm lại nơi ở năm nào, tuy vậy giờ nó đã trở thành 1 mảnh vườn giỏi đẹp.

Bài chủng loại 4:Kể một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em ghi nhớ mãi

Bài làm:

Mỗi chúng ta khi phệ lên, đều bỏ lại đằng sau mình một thời thơ ấu biết bao kỉ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi vẫn nhớ phần nhiều lần ham đùa quên cả giờ đồng hồ về, hay phần nhiều lần mải đi chơi làm mất cả chìa khóa nhà. Mà lại kỉ niệm về fan anh chúng ta của tôi khiến tôi nhớ mãi cần yếu nào quên.

Trong đông đảo dịp nghỉ hè, tôi thường xuyên được bố mẹ cho về quê. Tôi khôn cùng thích về quê vày ở kia tôi có một tín đồ anh họ. Anh rộng tôi một tuổi và hết sức quý tôi. Mỗi lần về quê, anh thường xuyên dắt tôi đi dạo khắp nơi. Anh đi đằng trước, tôi lũn cũn đuổi theo sau. Các khi tôi mỏi chân, anh thường cõng tôi trên lưng chạy nhong nhong. Ngồi trên sống lưng anh tôi ưa thích chí cười khanh khách. Quê tôi gồm bờ vệ sinh trắng xóa. đông đảo lúc đang nghịch đuổi bắt, không thấy anh đâu, tôi khóc thét lên, anh từ bỏ đâu chạy đến, rắc lên đầu tôi hồ hết cánh hoa khiến cho tôi tròn đôi mắt ngạc nhiên. Đặc biệt, tôi rất thích mỗi lúc anh và bạn anh thi thả diều, chú ý cánh diều cất cánh lên bầu trời cao lồng lộng, tôi không bao giờ chán. Anh chiều tôi là tuy nhiên tính nhõng nhẽo của tôi đã gây ra một tai nạn. Hôm đó, anh dắt tôi đi mang lại nhà một người bạn. Trên đường đi, tôi bống bắt gặp một cây roi quả không nên vô cùng.

Những trái roi chín thành từng chùm trông thật mê say mắt. Tôi dừng lại và chỉ lên gần như chùm quả đang che ló vào tán lá. Tôi muốn ăn uống roi. Anh định trèo lên hái cho tôi. Anh đứng ngước mắt lên cùng lắc đầu: "Cây cao quá, anh ko trèo được. Thôi, đi cùng anh ra chợ, anh sẽ cài cho em". Tôi nhất định "Không, em thích ăn uống cả chùm cơ! Ở chợ không có roi giống rứa này". Cho dù anh thuyết phục cụ nào, tôi cũng ko chịu. Anh càng dỗ, tôi càng bướng và tôi đã ngồi bệt xuống đất, nước mắt bắt đầu chảy dài, thủ túc đạp loạn xạ. Tôi biết, anh nhất quyết sẽ hái mang đến tôi trong khi thấy tôi khóc. Với quả thật, tôi vẫn thắng. Anh kéo tôi đứng dậy, lau nước mắt với nói: "Em nín đi, anh sẽ hái mang lại em chùm quả đó". Anh dắt tôi đến cổng nhà chưng có cây roi, call cửa với tôi thấy bao gồm một bác chạy ra, anh xin phép bác cho anh được hái một chùm roi. Bác chấp nhận nhưng dặn anh tôi phải cẩn trọng vì cành roi cực kỳ giòn. Anh trèo lên, trèo thiệt cao nhằm hái được đùng chùm roi tôi thích. Tuy nhiên khi sẽ hái thì anh trượt chân, vấp ngã nhào từ bên trên cây xuống. Tôi thấy anh bửa thì chạy mang lại hỏi: "Anh có đau không?" anh gượng cười, nói: "Anh chẳng sao đâu. Em cứ lặng tâm". Nhưng chưa hẳn thế, anh bị gãy chân...

Bố về quê, biết anh bị gãy chân vì tôi. Ba đã mắng tôi nhưng lại anh lại nói cùng với bố: "Tất cả là tại cháu, chú đừng mắng em kẻo nó sợ". Mặc dù tôi có gây nên ra chuyện gì, anh cũng luôn luôn che chở đến tôi. Anh là tín đồ anh tuyệt vời và hoàn hảo nhất của tôi. Lưu niệm đó mọi khi nghĩ lại, tôi lại thấy cay cay chỗ sống mũi.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Cài Bàn Phím Có Dấu Trên Điện Thoại, Cách Cài Đặt Bàn Phím Có Dấu Trên Điện Thoại

Bài mẫu mã 5:Kể một kỉ niệm hồi thơ dại làm em lưu giữ mãi

Bài làm

Ngồi trong căn nhà ấm cúng và chú ý những trận mưa rơi ngoại trừ cửa sổ, tôi bồi hồi xúc đụng nhớ lại một kỉ niệm bi hùng của tuổi thơ ấu mà chắc hẳn rằng suốt cuộc sống này tôi sẽ chẳng bao giờ quên.