Kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của an-đrây-ca bằng lời của cậu bé an đrây ca

     

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca lớp 4 gồm dàn ý và 30 bài văn mẫu hay nhất, chọn lọc giúp học sinh viết bài tập làm văn lớp 4 hay hơn.

Bạn đang xem: Kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của an-đrây-ca bằng lời của cậu bé an đrây ca


Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca – Tiếng Việt 4

*

Dàn ý Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca

- Con nhớ lại nội dung câu chuyện:

· Cậu bé An-đrây sống cùng với ai

· Mẹ đã nhờ cậu bé làm việc gì?

· Trên đường đi, cậu bé đã gặp chuyện gì?

· Kết thúc của câu chuyện như thế nào? Suy nghĩ của em

- Kể chuyện theo lời của An-đrây-ca, nhân vật xưng "tôi".

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 1)

*

Các bạn có bao giờ có một nỗi niềm suy tư buồn bã không? Tôi thì có đấy. Đó là câu chuyện buồn nhất cuộc đời tôi từ thời thơ ấu, chuyện ấy dằn vặt tôi đến mãi bây giờ.

Năm ấy tôi lên chín tuổi, sống với mẹ và ông. Ông tôi đã chín mươi sáu tuổi rồi nên rất yếu. Một buổi chiều, ông gọi mẹ tôi:

- Bố khó thở lắm!

Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc. Tôi nhanh nhảu đi ngay. Trên đường chạy đến tiệm thuốc, tôi gặp các bạn đang chơi bóng đá. Khi các bạn rủ tôi chơi bóng, tôi quên mất việc đi mua thuốc của mình. Thế là tôi nhập hội với các bạn. Chơi được một lúc, tôi chợt nhớ lại lời mẹ dặn. Tôi vội chạy đi mua thuốc rồi vội vã chạy về nhà. Vừa vào phòng ông, tôi hoảng hốt thấy mẹ khóc nấc. Ông tôi đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm trễ mà ông mất", tôi òa khóc và kể cho mẹ nghe việc tôi chơi bóng. Mẹ an ủi tôi:

- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông con đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi hối hận quá. Giá như tôi đừng mải chơi bóng, mua thuốc về kịp thì ông tôi vẫn còn sống thêm được ít năm nữa. Đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo do ông trồng khóc nức nở khôn nguôi.

Nỗi buồn của tôi là một kinh nghiệm đau xót. Sau một thời gian dài, việc gì cũng nguôi ngoai nhưng mỗi khi chợt nhớ, tôi vẫn nghe đau nhói trong tim. Các bạn chớ ham chơi như tôi mà để xảy ra điều đáng tiếc nhé!

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 2)

Tôi tên là An-đrây-ca. Lúc lên 9 tuổi, tôi sống với mẹ và ông ngoại, ông ngoại tôi đã 96 tuổi nên rất yếu.

Một buổi chiều, ông nói với mẹ tôi: “Bố khó thở lắm !...”. Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc. Tôi nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi được một lúc, sực nhớ lời mẹ dặn, tôi vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.

Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. Tôi ân hận tự trách: “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết". Tôi oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi:

- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu, ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, tôi vẫn luôn dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về ngay thì ông ngoại còn sống thêm được vài năm nữa!”.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 3)

Các bạn thân mến của tôi. Tôi là An-đrây-ca. Tôi xin kể với các bạn một câu chuyện của tôi mà cho mãi đến bây giờ nó vẫn cứ dằn vặt tôi, vì tôi là một kẻ có lỗi trong chuyện này.

Hồi ấy, tôi mới lên chín, sống với mẹ và ông. Ông tôi đã 96 tuổi nên rất yếu. Vào một buổi chiều nọ, ông tôi nói với mẹ tôi rằng: “Con ơi! Bố thấy khó thở lắm!”. Nghe ông tôi nói vậy, mẹ tôi liền bảo tôi đi mua thuốc cho ông uống. Tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường tôi gặp mấy đứa bạn thân, chúng rủ tôi cùng đá bóng. Tôi nhập cuộc và say sưa chơi bóng cùng chúng bạn đến khi sực nhớ lời mẹ dặn tôi vội vàng chạy đi mua thuốc.

Các bạn biết không? Khi tôi vừa mới bước vào phòng ông nằm. Tôi thấy mẹ tôi đang gục xuống người ông khóc nức nở. Ông tôi đã qua đời. Tôi hốt hoảng, hai chân khuỵu xuống. Tôi nghĩ “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết”. Tôi òa khóc và kể hết mọi việc cho mẹ nghe. Mẹ tôi xoa đầu tôi, an ủi.

– An-đrây-ca, con không có lỗi trong chuyện này! Chẳng có thuốc nào cứu được ông cả. Ông con mất khi con vừa mới bước ra khỏi nhà.

Có thể ông tôi mất là do tuổi già sức yếu nhưng dù sao đôi với tôi, hành động mải chơi của mình và cái chết của ông tôi, mãi làm tôi dằn vặt, ray rứt suốt đời, các bạn ạ!

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 4)

Có những lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng tôi đã mắc phải một lỗi lầm không bao giờ sửa được. Tôi đã mất đi người thân yêu nhất của mình. Sau đây, tôi xin kể lại câu chuyện đó để các bạn nghe và cùng rút kinh nghiệm:

Năm đó, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông. Bố tôi đi công tác xa nên ít khi về thăm nhà được. Ông tôi 96 tuổi rồi nên ông hay ốm vặt lắm. Một buổi chiều, tôi nghe thấy ông nói với mẹ tôi:

- Bố khó thở quá!

Mẹ liền gọi tôi vào, dúi vào tay tôi tờ giấy ghi tên thuốc, nói:

- Con chạy đi mua loại thuốc này cho mẹ. Nhanh lên con nhé!

Tôi liền nhanh nhẹn đi ngay. Đường từ nhà tôi đến hiệu thuốc không xa nhưng lại qua một sân bóng rộng. Thấy tôi, bọn bạn gọi:

- An- đrây- ca ơi, vào đây chơi với chúng tớ đi!

Biết mình là một tiền đạo giỏi và nghĩ đây là cơ hội tốt nhất để thể hiện tài năng, tôi nhận lời ngay. Chơi rất vui nên tôi quên mất lời mẹ dặn. Mãi đến khi sút bóng vào lưới, nghe bọn bạn reo hò, tôi mới sực nhớ đến ông, liền ba chân bốn cẳng chạy đi mua thuốc.

Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi nhìn thấy mẹ đang khóc nấc lên. Khi đó, tôi đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi sà vào lòng mẹ, khóc:

- Mẹ ơi, chỉ vì con thích chơi bóng nên đã quên lời mẹ dặn, mua thuốc về chậm mà ông mất.

Nhưng mẹ lại an ủi tôi:

- Không, con không có lỗi gì cả. Ông già và yếu lắm rồi nên không thuốc nào cứu được ông đâu. Ông đã qua đời từ khi con vừa ra khỏi nhà.

Thế nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo trước nhà. Cây táo này được ông chăm sóc rất cẩn thận. Tôi thấy đêm đó thật tối và buồn quá. Thì ra, giờ đây, tôi đã mất đi người ông thân yêu, nghĩ vậy, tôi oà khóc.

Sau này, mãi đến khi trưởng thành, tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình:

- Giá mình đừng mải chơi, mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa. Mình còn được nghe ông kể chuyện nhiều nữa.

Câu chuyện của tôi là thế đấy. Mong các bạn đừng ai mắc phải lỗi lầm lớn như tôi để phải ân hận suốt đời.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 5)

Năm tôi lên 9 tuổi, tôi sống với mẹ và ông. Năm đó, ông tôi đã 96 tuổi rồi nên rất yếu.

Một buổi chiều, ông tôi nói với mẹ tôi: “Bố khó thở lắm!”. Mẹ tôi liền bảo tôi đi mua thuốc về cho ông. Tôi đi ngay. Trên đường đi, tôi gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng. Chúng rủ tôi nhập cuộc, Thế là tôi quên khuấy việc phải mua thuốc cho ông. Chơi một lúc, tôi chợt nhớ lời mẹ đặn, tôi chạy một mạch đến phòng mua thuốc rồi mang về nhà.

Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt thấy mẹ tôi đang khóc nấc lên. Thì ra, ông tôi đã qua đời. Tôi nghĩ: “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông mất”. Tôi oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ tôi nghe. Mẹ tôi đẩ an ủi tôi: “Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà”. Tuy mẹ đã an ủi nhưng tôi thì không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông tôi vun trồng.

Mãi sau này, khi đã lớn, tôi vẫn luôn tự dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 6)

Tôi là An-đrây-ca, đến bây giờ, tôi vẫn còn thấy ân hận khi biết mình đã làm một việc sai trái.

Tôi đã thất hứa với ông và cả mẹ nữa. Mong rằng sau khi nghe xong câu chuyện của tôi, các bạn đừng để người nuôi dạy mình phải thất vọng vì mình như tôi nhé! Chuyện là thế này:

Năm ấy, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông nội ở một ngôi nhà nhỏ gần bờ sông Von-ga. Những người hàng xóm thân thiện thường đến nhà tôi chơi nên căn nhà lúc nào cũng vang lên tiếng cười đùa vui vẻ. Một buổi chiều, đang tắm mát cho nụ hồng tươi tắn trước cửa nhà, tôi thấy ông nói với mẹ:

- Bố khó thở lắm...!

Mẹ vội vàng đỡ ông nằm xuống giường rồi bảo tôi đi mua thuốc. Vâng lời mẹ, tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường đi, tôi gặp Tom và Nick cùng mấy đứa bạn trong làng đang chơi bóng đá. Nhìn thấy tôi, bọn chúng gọi: “Ê! nhập cuộc chứ An-đrây-ca!”. Tôi thầm nghĩ: “Hay mình cứ chơi độ 5 phút rồi mới đi, chắc chẳng sao đâu”. Đắn đo một lát rồi tôi cũng quyết định nhập cuộc.

Chơi một lúc lâu, tôi mới sực nhớ lời mẹ dặn. Tôi chạy như bay tới cửa hàng để mua thuốc cho ông.

Vừa bước vào nhà, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra, ông đã mất. Ôi! Nỗi buồn khủng khiếp khi mất người thân sao cứ dâng lên trong lòng tôi. Vậy là từ nay, tôi không được nhìn thấy gương mặt hiền hậu, đẹp lão của ông nữa. Không thể kìm nén được nỗi xúc động, tôi bật khóc và kể cho mẹ nghe mọi chuyện đã làm. Mẹ ôm lấy tôi an ủi:

- An-đrây-ca của mẹ, con không có lỗi, chẳng có thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ rằng mẹ đã nói đúng, cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo ông trồng và tự dằn vặt về lỗi lầm của mình.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 7)

Đến bây giờ, tôi vẫn còn thấy ân hận khi biết mình đã làm một việc sai trái. Tôi đã thất hứa với ông và cả mẹ nữa. Mong rằng sau khi nghe xong câu chuyện của tôi, các bạn đừng để người nuôi dạy mình phải thất vọng vì mình như tôi nhé! Chuyện là thế này:

Năm ấy, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông nội ở một ngôi nhà nhỏ gần bờ sông Von-ga. Những người hàng xóm thân thiện thường đến nhà tôi chơi nên căn nhà lúc nào cũng vang lên tiếng cười đùa vui vẻ.

Một buổi chiều, đang tắm mát cho nụ hồng tươi tắn trước cửa nhà, tôi thấy ông nói với mẹ:

- Bố khó thở lắm...!

Mẹ vội vàng đỡ ông nằm xuống giường rồi bảo tôi đi mua thuốc. Vâng lời mẹ, tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường đi, tôi gặp Tom và Nick cùng mấy đứa bạn trong làng đang chơi bóng đá. Nhìn thấy tôi, bọn chúng gọi: “Ê! nhập cuộc chứ An-đrây-ca!”. Tôi thầm nghĩ: “Hay mình cứ chơi độ 5 phút rồi mới đi, chắc chẳng sao đâu”. Đắn đo một lát rồi tôi cũng quyết định nhập cuộc.

Chơi một lúc lâu, tôi mới sực nhớ lời mẹ dặn. Tôi chạy như bay tới cửa hàng để mua thuốc cho ông.

Vừa bước vào nhà, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra, ông đã mất. Ôi! Nỗi buồn khủng khiếp khi mất người thân sao cứ dâng lên trong lòng tôi. Vậy là từ nay, tôi không được nhìn thấy gương mặt hiền hậu, đẹp lão của ông nữa. Không thể kìm nén được nỗl xúc động, tôi bật khóc và kể cho mẹ nghe mọi chuyện đã làm. Mẹ ôm lấy tôi an ủi:

- An-đrây-ca của mẹ, con không có lỗi, chẳng có thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ rằng mẹ đã nói đúng, cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo ông trồng và tự dằn vặt về lỗi lầm của mình.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 8)

Khi tôi 9 tuổi, tôi sống với mẹ và ông nội. 5 đấy, ông tôi đã 96 tuổi nên rất yếu.

1 buổi chiều, ông tôi nói với mẹ tôi: “Bố nghẹt thở quá!”. Mẹ tôi liền bảo tôi đi sắm thuốc cho anh. Tôi đi ngay đây. Trên đường đi, tôi gặp 1 số người bạn đang đá bóng. Họ mời chúng tôi vào, thành ra tôi bỏ quên việc sắm thuốc cho anh ta. Chơi được 1 khi, tôi chợt nhớ lời mẹ dặn thường xuyên, tôi chạy vào phòng sắm thuốc rồi mang về.

Vào phòng anh, tôi hoảng hốt thấy mẹ tôi đang khóc tỉ ti. Hóa ra, ông tôi đã tạ thế. Tôi nghĩ: “Chỉ vì mê mải đá bóng và sắm thuốc nhưng mà anh đấy mất muộn”. Tôi đã bật khóc và kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Mẹ tôi xoa dịu tôi: “Không, không hề lỗi của con. Không có loại thuốc nào có thể cứu được anh ta. Anh đấy đã mất từ ​​lúc tôi ra khỏi nhà “. Dù mẹ tôi có xoa dịu tôi mà tôi ko nghĩ tương tự. Cả đêm đấy, tôi ngồi tỉ ti dưới gốc cây táo do chính tay ông tôi trồng.

Sau này, lúc trưởng thành, tôi vẫn tự dằn vặt mình: “Giá nhưng mà sắm thuốc kịp thời thì nó sống thêm được vài 5 nữa”.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 9)

Tôi tên là Hen-ric, là bạn thân của Anđrâyca. Có một chuyện từ hồi nhỏ mà khiến tôi day dứt mãi đến tận bây giờ. Chuyện có liên quan đến Anđrâyca.

Năm tôi và Anđrâyca lên 9 tuổi. Trong khi tôi sống hạnh phúc với gia đình đầy đủ thì Anđrâyca lại chỉ sống với mẹ và ông. Bố cậu ấy mất từ khi Anđrâyca còn nhỏ xíu nhưng không vì thế mà cậu sinh ưu tư.

Anđrâyca sống rất vui vẻ và hạnh phúc. Do tuổi đã cao (96 tuổi) nên ông của Anđrâyca hay ốm lắm. Mẹ cậu phải chăm sóc luôn. Anđrâyca cũng thường xuyên giúp mẹ.

Một buổi chiều, khi đang chơi tha thẩn quanh giường ông, Anđrâyca bỗng nghe tiếng ông gọi mẹ: “Bố khó thở lắm!… ” Mẹ Anđrâyca liền bảo cậu đi mua thuốc còn bác ấy sẽ ở lại với ông. Anđrây vội chạy đi ngay không chút chậm trễ. Lúc đó, tôi, Rô-béc-tô, Mi-chi-a đang chơi đá bóng rất vui. Thấy Anđrây chạy qua, tôi và các bạn bèn rủ cậu ấy chơi cùng:

– Này, vào đây chơi cùng bọn tớ đi.

– Nhưng tớ phải đi mua thuốc cho ông. Anđrâyca từ chối.

– Chơi một tẹo rồi đi có sao đâu! Tôi nải nỉ. Tôi không biết Anđrâyca phải đi mua thuốc, cho ông nên đã cố thuyết phục cậu ý chơi cùng. Và tôi đã thành công. Chúng tôi đã chơi rất vui. Mãi đến khi trời nhập nhoạng tối, như sực nhớ điều gì, Anđrâyca hốt hoảng, ba chân bốn cẳng chạy mất. Mãi ngày hôm sau, khi nghe tin ông của Anđrâyca mất, tôi mới hiểu ra toàn bộ sự việc. Hoá ra lúc chiều, Anđrâyca chạy đi mua thuốc cho ông nhưng mải chơi với chúng tôi nên cậu đã về trễ. Khi trở về nhà thì ông cậu đã qua đời. Anđrâyca không được nhìn mặt ông lần cuối. Cậu ân hận vô cùng. Anđrâyca nghĩ chính cậu đã hại ông phải nhanh chóng từ giã cõi đời này. Cậu dằn vặt lắm, cứ khóc suốt không thôi. Và không chỉ cậu, chính tôi cũng cảm thấy mình có một phần trách nhiệm khi đã rủ Anđrâyca chơi cùng mà quên việc mua thuốc cho ông. Tôi rất hối hận. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thôi dằn vặt mình.

Tôi tên là Hen-ric, là bạn thân của Anđrâyca. Có một chuyện từ hồi nhỏ mà khiến tôi day dứt mãi đến tận bây giờ. Chuyện có liên quan đến Anđrâyca.

Năm tôi và Anđrâyca lên 9 tuổi. Trong khi tôi sống hạnh phúc với gia đình đầy đủ thì Anđrâyca lại chỉ sống với mẹ và ông. Bố cậu ấy mất từ khi Anđrâyca còn nhỏ xíu nhưng không vì thế mà cậu sinh ưu tư.

Anđrâyca sống rất vui vẻ và hạnh phúc. Do tuổi đã cao (96 tuổi) nên ông của Anđrâyca hay ốm lắm. Mẹ cậu phải chăm sóc luôn. Anđrâyca cũng thường xuyên giúp mẹ.

Một buổi chiều, khi đang chơi tha thẩn quanh giường ông, Anđrâyca bỗng nghe tiếng ông gọi mẹ: “Bố khó thở lắm!… ” Mẹ Anđrâyca liền bảo cậu đi mua thuốc còn bác ấy sẽ ở lại với ông. Anđrây vội chạy đi ngay không chút chậm trễ. Lúc đó, tôi, Rô-béc-tô, Mi-chi-a đang chơi đá bóng rất vui. Thấy Anđrây chạy qua, tôi và các bạn bèn rủ cậu ấy chơi cùng:

– Này, vào đây chơi cùng bọn tớ đi.

– Nhưng tớ phải đi mua thuốc cho ông. Anđrâyca từ chối.

– Chơi một tẹo rồi đi có sao đâu! Tôi nải nỉ. Tôi không biết Anđrâyca phải đi mua thuốc, cho ông nên đã cố thuyết phục cậu ý chơi cùng. Và tôi đã thành công. Chúng tôi đã chơi rất vui. Mãi đến khi trời nhập nhoạng tối, như sực nhớ điều gì, Anđrâyca hốt hoảng, ba chân bốn cẳng chạy mất. Mãi ngày hôm sau, khi nghe tin ông của Anđrâyca mất, tôi mới hiểu ra toàn bộ sự việc. Hoá ra lúc chiều, Anđrâyca chạy đi mua thuốc cho ông nhưng mải chơi với chúng tôi nên cậu đã về trễ. Khi trở về nhà thì ông cậu đã qua đời. Anđrâyca không được nhìn mặt ông lần cuối. Cậu ân hận vô cùng. Anđrâyca nghĩ chính cậu đã hại ông phải nhanh chóng từ giã cõi đời này. Cậu dằn vặt lắm, cứ khóc suốt không thôi. Và không chỉ cậu, chính tôi cũng cảm thấy mình có một phần trách nhiệm khi đã rủ Anđrâyca chơi cùng mà quên việc mua thuốc cho ông. Tôi rất hối hận. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thôi dằn vặt mình.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 10)

Mặc dù đã lớn khôn, nhưng lòng tôi không khỏi chua xót mỗi khi nhớ đến câu chuyện năm tôi lên 9 tuổi. Chuyện là thế này:

Khi ấy tôi sống cùng với mẹ và ông vì bố tôi mất đã lâu. Ông tôi đã 96 tuổi rồi nên rất yếu.

Một buổi chiều, khi đang chơi tha thẩn quanh giường ông, tôi bỗng nghe tiếng ông gọi mẹ: “Bố khó thở lắm!..” Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc còn mẹ sẽ ở lại với ông. Tôi vội chạy đi ngay không chút chậm trễ. Nhưng dọc đường tôi gặp Rô-béc-tô, Mi-chi-a và Hen-ric đang chơi đá bóng rất vui. Đây là trò chơi mà tôi ưa thích nhất. Thấy tôi Mi-chi-a gọi:

- Này, vào đây chơi cùng bọn tớ đi.

- Nhưng tớ phải đi mua thuốc cho ông.

- Chơi một tẹo rồi đi có sao đâu. Hen-ric nói.

Nghe bạn nói có lý, tôi tặc lưỡi nhủ thầm: “Tí nữa mua cũng được”. Thế là tôi cùng hòa vào cuộc vui với các bạn. Chơi được một lúc, ngẩng đầu lên thì trời cũng nhập nhoạng tối, sực nhớ lời mẹ dặn, tôi ba chân bốn cẳng chạy đến hiệu mua thuốc rồi mang về nhà.

Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. Tôi òa khóc nức nở kể mọi chuyện cho mẹ nghe. Mặc dù mẹ đã hết lời an ủi tôi rằng tôi không có lỗi. Bởi ông đã mất ngay từ lúc tôi vừa ra khỏi nhà. Nhưng tôi vẫn không dứt khỏi ý nghĩ tại tôi mải chơi, mua thuốc về chậm mà ông mất. Cả đêm đó, tôi ngồi khóc nức nở dưới gốc táo do tay ông vun trồng.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn không thôi dằn vặt mình. Các bạn đừng như tôi kẻo phải ân hận nhé.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 11)

Có những sai trái có thể sửa được, mà tôi đã mắc phải 1 sai trái ko bao giờ sửa được. Tôi đã mất đi người nhà yêu nhất của mình. Sau đây, tôi xin kể câu chuyện đấy để các bạn nghe và rút kinh nghiệm:

5 đấy, tôi 9 tuổi, sống với mẹ và ông ngoại. Bố tôi đi công việc xa nên ít về thăm nhà. Ông tôi 5 nay 96 tuổi nên thường xuyên đau ốm nhiều. 1 buổi chiều, tôi nghe anh ta nói với mẹ tôi:

– Tôi rất nghẹt thở!

Mẹ liền gọi tôi vào, dúi vào tay tôi 1 tờ giấy ghi tên thuốc và nói:

– Em chạy đi sắm thuốc này cho mẹ. Nhanh lên con!

Tôi mau chóng rời đi ngay tức tốc. Đường từ nhà tôi tới tiệm tân dược ko xa mà băng qua 1 sân bóng phệ. Thđấy tôi, bạn hữu gọi:

– Andrew, tới đây chơi với chúng tôi!

Biết mình là 1 trung phong giỏi và nghĩ đây là thời cơ tốt nhất để trình bày tài năng nên tôi nhận lời ngay. Chơi rất vui nên tôi quên cả lời mẹ dặn. Mãi tới lúc sút bóng vào lưới, nghe bạn hữu động viên, tôi mới sực nhớ tới anh, tức tốc chạy đi sắm thuốc.

Bước vào phòng anh, tôi hoảng hốt lúc thấy mẹ khóc tỉ ti. Sau đấy, tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi sà vào lòng mẹ, khóc:

– Mẹ ơi, chỉ vì con thích đá bóng nhưng mà con quên lời mẹ dặn đi sắm thuốc nhưng mà ông nội mất rồi.

Nhưng mẹ tôi đã xoa dịu tôi:

– Không, không hề lỗi của tôi. Ông đấy già yếu nên ko thuốc nào cứu được. Anh đấy đã tạ thế ngay lúc tôi ra khỏi nhà.

Nhưng tôi ko nghĩ vậy. Cả ban đêm đấy, tôi ngồi dưới gốc cây táo trước nhà. Cây táo này được anh chăm nom rất cẩn thận. Tôi thấy đêm đấy thật ảm đạm và buồn chán. Thì ra, giờ tôi đã mất đi người ông thân thương của mình, nghĩ tới đấy tôi đã bật khóc.

Sau này, cho tới lúc trưởng thành, tôi vẫn tự dằn vặt mình:

– Giá như chúng ta đừng mải chơi nhưng mà sắm thuốc thì anh đấy đã sống thêm được vài 5. Tôi còn được nghe nhiều câu chuyện nữa từ anh đấy.

Ấy là câu chuyện của tôi. Mong các bạn đừng mắc phải sai trái phệ như tôi để rồi phải ăn năn cả đời.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 12)

Bè bạn thân thương của tôi. Tôi là Andreya. Tôi muốn kể cho các bạn nghe 1 câu chuyện của tôi nhưng mà cho tới hiện nay vẫn còn day dứt trong tôi, bởi vì tôi là người có lỗi trong việc này.

Khi đấy, tôi mới 9 tuổi, sống với mẹ và ông nội. Ông tôi 5 nay 96 tuổi nên rất yếu. 1 buổi chiều, ông tôi nói với mẹ tôi: “Con ơi! Tôi cảm thấy nghẹt thở! ”. Nghe ông tôi nói vậy, mẹ tôi liền bảo tôi đi sắm thuốc cho ông uống. Tôi mau chóng rời đi. Trên đường đi, tôi gặp 1 số người bạn thân, họ rủ tôi đi đá bóng. Tôi tham dự và đam mê đá bóng cùng các bạn tới lúc nhớ ra lời mẹ dặn tôi vội vã đi sắm thuốc.

Bạn có biết? Khi tôi vừa bước vào phòng anh đang nằm, tôi đã thấy mẹ tôi quỳ trên người anh khóc nức nở. Ông tôi đã tạ thế. Tôi hốt hoảng, chân như khụy xuống. Tôi nghĩ “Chỉ vì mải chơi bóng và sắm thuốc nhưng mà anh đấy mất muộn”. Tôi đã bật khóc và kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Mẹ tôi vỗ đầu xoa dịu tôi.

Xem thêm: Hướng Dẫn Chèn Hiệu Ứng Trong Powerpoint 2010 Siêu, Hướng Dẫn Tạo Hiệu Ứng Trong Powerpoint

“Andreyka, tôi ko có lỗi trong chuyện này!” Không có thuốc để cứu anh ta. Ông tôi mất lúc tôi vừa bước ra khỏi nhà.

Có thể ông tôi mất do tuổi già sức yếu, mà dẫu sao, đối với tôi, những việc làm bận bịu của tôi và cái chết của ông tôi, mãi mãi khiến tôi day dứt và day dứt cả đời, các bạn ạ!

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 13)

Dù đã phệ mà lòng tôi ko khỏi nhói lên mỗi lúc nhớ lại câu chuyện 5 9 tuổi. Đây là những gì đã xảy ra:

Khi đấy tôi sống với mẹ và ông nội vì bố tôi đã mất từ ​​lâu. Ông tôi 5 nay 96 tuổi nên rất yếu.

1 buổi chiều, lúc tôi đang chơi đùa trên giường của bố, tôi bỗng nghe bố gọi mẹ: “Bố nghẹt thở! . . . ”Cô đấy tức tốc bảo tôi đi sắm thuốc và cô đấy sẽ ở lại với anh đấy. Tôi mau chóng chạy đi ko chậm rì rì. Nhưng trên đường đi, tôi đã gặp Robert, Micheal và Henri, những người đang chơi bóng rất vui vẻ. Đây là trò chơi thích thú của tôi. Nhìn thấy tôi, Michia gọi:

– Này, tới chơi với chúng tôi.

– Nhưng anh phải đi sắm thuốc cho em.

– Chơi 1 chút rồi đi cũng được. Henry nói.

Nghe bạn nói có lý, tôi chặc lưỡi tự răn: “Thêm 1 chút nữa là sắm được”. Vì thế, tôi đã tham dự cuộc vui cùng các bạn. Chơi được 1 khi, ngửng đầu lên thì trời cũng đã tối, nhớ lời mẹ dặn, tôi chạy ra hiệu thuốc sắm thuốc mang về.

Bước vào phòng anh, tôi hoảng hốt lúc thấy mẹ khóc tỉ ti. Hóa ra là anh đấy đã tạ thế. Tôi đã bật khóc và kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Dù mẹ tôi đã hết lời xoa dịu tôi rằng đấy không hề là lỗi của tôi. Vì anh đấy chết ngay lúc tôi ra khỏi nhà. Nhưng tôi vẫn ko khỏi nghĩ rằng anh đấy tạ thế vì tôi mải chơi và sắm thuốc. Cả đêm đấy, tôi ngồi khóc dưới gốc cây táo do chính tay anh trồng.

Cho tới bữa nay, tôi vẫn ko dừng dằn vặt bản thân. Đừng như tôi nếu ko bạn sẽ ăn năn.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 14)

Tên tôi là Andrew. 5 9 tuổi, tôi sống với mẹ và ông ngoại, ông nội tôi đã 96 tuổi nên rất yếu.

1 buổi chiều, anh đấy nói với mẹ tôi: “Bố nghẹt thở quá! …”. Mẹ bảo tôi đi sắm thuốc. Tôi mau chóng rời đi, mà dọc đường, tôi gặp 1 số người bạn đang đá bóng và mời tôi tham dự. Chơi được 1 khi, sực nhớ lời mẹ dặn, tôi chạy nhanh ra shop sắm thuốc rồi mang về nhà.

Vào phòng anh, tôi hoảng hốt thấy mẹ tôi đang khóc tỉ ti. Hóa ra là anh đấy đã tạ thế. Tôi tiếc rẻ tự trách: “Chỉ vì mê mải đá bóng và sắm thuốc nhưng mà anh đấy mất muộn”. Tôi đã bật khóc và kể cho mẹ nghe mọi chuyện.

– Không, tôi ko có lỗi. Không có loại thuốc nào có thể cứu được anh đấy, anh đấy đã chết tính từ lúc tôi ra khỏi nhà.

Nhưng tôi ko nghĩ vậy. Cả đêm đấy, tôi ngồi tỉ ti dưới gốc cây táo do chính tay anh trồng. Cho tới sau này, lúc trưởng thành, tôi vẫn day dứt: “Giá nhưng mà sắm thuốc ngay thì ông tôi còn sống thêm được vài 5 nữa!”.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 15)

Bạn đã bao giờ có 1 suy tư buồn? Tôi có nó. Ấy là câu chuyện buồn nhất của đời tôi từ bé, nó day dứt tôi cho tới tận hiện thời.

5 đấy tôi 9 tuổi, sống với mẹ và ông ngoại. Ông tôi đã 9 mươi 6 tuổi nên rất yếu. 1 buổi chiều anh gọi cho mẹ tôi:

– Tôi rất nghẹt thở!

Mẹ bảo tôi đi sắm thuốc. Tôi mau chóng rời đi. Trên đường tới hiệu thuốc, tôi gặp bạn hữu đang chơi đá bóng. Khi bạn hữu rủ tôi đi đá bóng, tôi đã quên sắm thuốc cho mình. Vì thế, tôi đã tham dự cùng các bạn. Chơi được 1 khi, tôi chợt nhớ ra lời mẹ dặn. Tôi vội vã đi sắm thuốc rồi phóng về nhà. Vừa bước vào phòng anh, tôi sững sờ lúc thấy mẹ tôi đang khóc. Ông tôi đã tạ thế. “Chỉ vì mải đá bóng, sắm thuốc về muộn nhưng mà ông nội mất rồi”, tôi bật khóc kể lại chuyện đi đá bóng của mẹ.

– Không, tôi ko có lỗi. Không có loại thuốc nào có thể cứu được anh ta. Anh đấy đã tạ thế ngay lúc tôi ra khỏi nhà. Nhưng tôi ko nghĩ vậy. Tôi ăn năn cực kỳ. Giá như tôi đừng mê mải đá bóng nhưng mà sắm thuốc chữa bệnh kịp thời thì ông tôi còn sống thêm được vài 5 nữa. Đêm đấy, tôi ngồi dưới gốc cây táo anh trồng và khóc ko dừng.

Nỗi buồn của tôi là 1 trải nghiệm đớn đau. Rất lâu sau mọi chuyện mới lại gan, mà mỗi lúc chợt nhớ lại vẫn nghe nhói đau trong lòng. Đừng tham lam như tôi nhưng mà để xảy ra điều gì đáng tiếc!

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 16)

Đến bây giờ, tơi vẫn cịn thấy ân hận khi biết mình đã làm một việc sai trái. Tơiđã thất hứa với ông và cả mẹ nữa. Mong rằng sau khi nghe xong câu chuyệncủa tôi, các bạn đừng để người ni dạy mình phải thất vọng vì mình như tơinhé! Chuyện là thế này:

Năm ấy, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông nội ở một ngôi nhà nhỏ gần bờ sơngVon-ga. Những người hàng xóm thân thiện thường đến nhà tôi chơi nên cănnhà lúc nào cũng vang lên tiếng cười đùa vui vẻ.

Một buổi chiều, đang tắm mát cho nụ hồng tươi tắn trước cửa nhà, tôi thấy ơngnói với mẹ:

- Bố khó thở lắm...!

Mẹ vội vàng đỡ ông nằm xuống giường rồi bảo tôi đi mua thuốc. Vâng lời mẹ,tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường đi, tôi gặp Tom và Nick cùng mấy đứa bạntrong làng đang chơi bóng đá. Nhìn thấy tơi, bọn chúng gọi: “Ê! nhập cuộc chứAn-đrây-ca!”. Tơi thầm nghĩ: “Hay mình cứ chơi độ 5 phút rồi mới đi, chắcchẳng sao đâu”. Đắn đo một lát rồi tôi cũng quyết định nhập cuộc.

Chơi một lúc lâu, tôi mới sực nhớ lời mẹ dặn. Tôi chạy như bay tới cửa hàng đểmua thuốc cho ông.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 17)

Các bạn thân mến của tôi. Tôi là An-đrây-ca. Tôi xin kể với các bạn một câuchuyện của tôi mà cho mãi đến bây giờ nó vẫn cứ dằn vặt tơi, vì tơi là một kẻcó lỗi trong chuyện này. cùng đá bóng. Tơi nhập cuộc và say sưa chơi bóng cùng chúng bạn đến khi sựcnhớ lời mẹ dặn tôi vội vàng chạy đi mua thuốc.

Các bạn biết không? Khi tôi vừa mới bước vào phịng ơng nằm. Tơi thấy mẹ tơiđang gục xuống người ơng khóc nức nở. Ơng tơi đã qua đời. Tơi hốt hoảng, haichân khuỵu xuống. Tơi nghĩ “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậmmà ơng chết”. Tơi òa khóc và kể hết mọi việc cho mẹ nghe. Mẹ tôi xoa đầu tôi,an ủi.

– An-đrây-ca, con không có lỗi trong chuyện này! Chẳng có thuốc nào cứuđược ông cả. Ông con mất khi con vừa mới bước ra khỏi nhà.

Có thể ơng tơi mất là do tuổi già sức yếu nhưng dù sao đôi với tôi, hành độngmải chơi của mình và cái chết của ơng tơi, mãi làm tôi dằn vặt, ray rứt suốt đời,các bạn ạ!

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 18)

Mặc dù đã lớn khơn, nhưng lịng tơi khơng khỏi chua xót mỗi khi nhớ đến câuchuyện năm tôi lên 9 tuổi. Chuyện là thế này:

Khi ấy tơi sống cùng với mẹ và ơng vì bố tơi mất đã lâu. Ơng tơi đã 96 tuổi rồinên rất yếu.

Một buổi chiều, khi đang chơi tha thẩn quanh giường ông, tôi bỗng nghe tiếngông gọi mẹ: “Bố khó thở lắm!..” Mẹ liền bảo tơi đi mua thuốc cịn mẹ sẽ ở lạivới ông. Tôi vội chạy đi ngay không chút chậm trễ. Nhưng dọc đường tôi gặpRô-béc-tô, Mi-chi-a và Hen-ric đang chơi đá bóng rất vui. Đây là trị chơi màtơi ưa thích nhất. Thấy tơi Mi-chi-a gọi:

- Này, vào đây chơi cùng bọn tớ đi.- Nhưng tớ phải đi mua thuốc cho ông.- Chơi một tẹo rồi đi có sao đâu. Hen-ric nói.

cũng nhập nhoạng tối, sực nhớ lời mẹ dặn, tôi ba chân bốn cẳng chạy đến hiệumua thuốc rồi mang về nhà.

Bước vào phịng ơng nằm, tơi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì raơng đã qua đời. Tơi ịa khóc nức nở kể mọi chuyện cho mẹ nghe. Mặc dù mẹ đãhết lời an ủi tôi rằng tôi không có lỗi. Bởi ơng đã mất ngay từ lúc tơi vừa rakhỏi nhà. Nhưng tôi vẫn không dứt khỏi ý nghĩ tại tôi mải chơi, mua thuốc vềchậm mà ông mất. Cả đêm đó, tơi ngồi khóc nức nở dưới gốc táo do tay ông vun trồng.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn khơng thơi dằn vặt mình. Các bạn đừng như tôi kẻophải ân hận nhé.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 19)

Tơi tên là An-đrây-ca. Lúc lên 9 tuổi, tôi sống với mẹ và ông ngoại, ông ngoạitôi đã 96 tuổi nên rất yếu.

Một buổi chiều, ơng nói với mẹ tơi: “Bố khó thở lắm !...”. Mẹ liền bảo tơi đimua thuốc. Tôi nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạnđang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi được một lúc, sực nhớ lời mẹ dặn, tôivội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.

Bước vào phịng ơng nằm, tơi hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ơngđã qua đời. Tơi ân hận tự trách: “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc vềchậm mà ơng chết". Tơi ồ khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi:- Khơng, con khơng có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu, ông đã mất từlúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tơi khơng nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi nức nở dưới gốc cây táo dotay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, tôi vẫn ln dằn vặt: “Giá mìnhmua thuốc về ngay thì ơng ngoại còn sống thêm được vài năm nữa!”.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 20)

Tên tôi là Andréka, cho tới hiện nay, tôi vẫn ăn năn lúc biết mình đã làm sai.

Tôi đã thất hẹn với mẹ và con. Mong rằng sau lúc nghe câu chuyện của tôi, bạn sẽ ko để ba má phải bế tắc vì bạn cũng giống như tôi! Đây là những gì đã xảy ra:

5 đấy, tôi 9 tuổi, sống cùng mẹ và ông nội trong 1 ngôi nhà bé gần bờ sông Volga. Những người láng giềng gần gũi thường tới nhà tôi chơi nên ngôi nhà luôn tràn trề tiếng cười và vui vẻ. 1 buổi chiều, lúc đang tắm mát cho những nụ hồng tươi trước nhà, tôi thấy anh nói với mẹ: “Con ơi!

– Tôi nghẹt thở …!

Mẹ vội đỡ anh nằm xuống giường rồi bảo tôi đi sắm thuốc. Vâng lời mẹ, tôi mau chóng rời đi. Trên đường đi, tôi gặp Tom và Nick cùng 1 số người bạn trong làng đang chơi bóng. Thđấy tôi, họ gọi: “Này! Tham gia trò chơi đi Andrew! “. Tôi tự nghĩ:” Hay là mình chơi 5 phút rồi đi, chắc ko sao đâu “. Do dự 1 khi, tôi quyết định tham dự.

Chơi được 1 khi lâu, tôi chợt nhớ ra lời mẹ dặn. Tôi chạy tới shop để sắm thuốc cho anh đấy.

Vừa bước vào nhà, tôi hoảng hốt lúc thấy mẹ khóc. Hóa ra, anh đã ra đi. Ồ! Nỗi buồn kinh khủng lúc mất đi 1 người nhà yêu cứ dâng lên trong lòng tôi. Vậy là từ nay ko được nhận ra bộ mặt khôi ngô hiền từ của anh nữa. Không kìm được xúc cảm, tôi đã bật khóc và kể cho mẹ nghe tất cả những gì mình đã làm. Mẹ ôm tôi xoa dịu:

– Andreya của mẹ, không hề lỗi của con, ko có thuốc cứu anh đấy. Anh đấy đã tạ thế ngay lúc tôi ra khỏi nhà.

Nhưng tôi ko nghĩ cô đấy nói đúng, cả đêm tôi ngồi dưới gốc cây táo anh trồng và tự trách mình vì lầm lỗi của mình.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 21)

Có những lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng tôi đã mắc phải một lỗi lầm không bao giờ sửa được. Tôi đã mất đi người thân yêu nhất của mình. Sau đây, tôi xin kể lại câu chuyện đó để các bạn nghe và cùng rút kinh nghiệm:

Năm đó, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông. Bố tôi đi công tác xa nên ít khi về thăm nhà được. Ông tôi 96 tuổi rồi nên ông hay ốm vặt lắm. Một buổi chiều, tôi nghe thấy ông nói với mẹ tôi:

- Bố khó thở quá!

Mẹ liền gọi tôi vào, dúi vào tay tôi tờ giấy ghi tên thuốc, nói:

- Con chạy đi mua loại thuốc này cho mẹ. Nhanh lên con nhé!

Tôi liền nhanh nhẹn đi ngay. Đường từ nhà tôi đến hiệu thuốc không xa nhưng lại qua một sân bóng rộng. Thấy tôi, bọn bạn gọi:

- An- đrây- ca ơi, vào đây chơi với chúng tớ đi!

Biết mình là một tiền đạo giỏi và nghĩ đây là cơ hội tốt nhất để thể hiện tài năng, tôi nhận lời ngay. Chơi rất vui nên tôi quên mất lời mẹ dặn. Mãi đến khi sút bóng vào lưới, nghe bọn bạn reo hò, tôi mới sực nhớ đến ông, liền ba chân bốn cẳng chạy đi mua thuốc.

Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi nhìn thấy mẹ đang khóc nấc lên. Khi đó, tôi đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi sà vào lòng mẹ, khóc:

- Mẹ ơi, chỉ vì con thích chơi bóng nên đã quên lời mẹ dặn, mua thuốc về chậm mà ông mất.

Nhưng mẹ lại an ủi tôi:

- Không, con không có lỗi gì cả. Ông già và yếu lắm rồi nên không thuốc nào cứu được ông đâu. Ông đã qua đời từ khi con vừa ra khỏi nhà.

Thế nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo trước nhà. Cây táo này được ông chăm sóc rất cẩn thận. Tôi thấy đêm đó thật tối và buồn quá. Thì ra, giờ đây, tôi đã mất đi người ông thân yêu, nghĩ vậy, tôi oà khóc.

Sau này, mãi đến khi trưởng thành, tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình:

- Giá mình đừng mải chơi, mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa. Mình còn được nghe ông kể chuyện nhiều nữa.

Câu chuyện của tôi là thế đấy. Mong các bạn đừng ai mắc phải lỗi lầm lớn như tôi để phải ân hận suốt đời.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 22)

Tôi là An-đrây-ca, đến bây giờ, tôi vẫn còn thấy ân hận khi biết mình đã làm một việc sai trái.

Tôi đã thất hứa với ông và cả mẹ nữa. Mong rằng sau khi nghe xong câu chuyện của tôi, các bạn đừng để người nuôi dạy mình phải thất vọng vì mình như tôi nhé! Chuyện là thế này:

Năm ấy, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông nội ở một ngôi nhà nhỏ gần bờ sông Von-ga. Những người hàng xóm thân thiện thường đến nhà tôi chơi nên căn nhà lúc nào cũng vang lên tiếng cười đùa vui vẻ. Một buổi chiều, đang tắm mát cho nụ hồng tươi tắn trước cửa nhà, tôi thấy ông nói với mẹ:

- Bố khó thở lắm...!

Mẹ vội vàng đỡ ông nằm xuống giường rồi bảo tôi đi mua thuốc. Vâng lời mẹ, tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường đi, tôi gặp Tom và Nick cùng mấy đứa bạn trong làng đang chơi bóng đá. Nhìn thấy tôi, bọn chúng gọi: “Ê! nhập cuộc chứ An-đrây-ca!”. Tôi thầm nghĩ: “Hay mình cứ chơi độ 5 phút rồi mới đi, chắc chẳng sao đâu”. Đắn đo một lát rồi tôi cũng quyết định nhập cuộc.

Chơi một lúc lâu, tôi mới sực nhớ lời mẹ dặn. Tôi chạy như bay tới cửa hàng để mua thuốc cho ông.

Vừa bước vào nhà, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra, ông đã mất. Ôi! Nỗi buồn khủng khiếp khi mất người thân sao cứ dâng lên trong lòng tôi. Vậy là từ nay, tôi không được nhìn thấy gương mặt hiền hậu, đẹp lão của ông nữa. Không thể kìm nén được nỗi xúc động, tôi bật khóc và kể cho mẹ nghe mọi chuyện đã làm. Mẹ ôm lấy tôi an ủi:

- An-đrây-ca của mẹ, con không có lỗi, chẳng có thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ rằng mẹ đã nói đúng, cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo ông trồng và tự dằn vặt về lỗi lầm của mình.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 23)

Các bạn thân mến của tôi. Tôi là An-đrây-ca. Tôi xin kể với các bạn một câu chuyện của tôi mà cho mãi đến bây giờ nó vẫn cứ dằn vặt tôi, vì tôi là một kẻ có lỗi trong chuyện này.

Hồi ấy, tôi mới lên chín, sống với mẹ và ông. Ông tôi đã 96 tuổi nên rất yếu. Vào một buổi chiều nọ, ông tôi nói với mẹ tôi rằng: "Con ơi! Bố thấy khó thở lắm!". Nghe ông tôi nói vậy, mẹ tôi liền bảo tôi đi mua thuốc cho ông uống. Tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường tôi gặp mấy đứa bạn thân, chúng rủ tôi cùng đá bóng. Tôi nhập cuộc và say sưa chơi bóng cùng chúng bạn đến khi sực nhớ lời mẹ dặn tôi vội vàng chạy đi mua thuốc.

Các bạn biết không? Khi tôi vừa mới bước vào phòng ông nằm. Tôi thấy mẹ tôi đang gục xuống người ông khóc nức nở. Ông tôi đã qua đời. Tôi hốt hoảng, hai chân khuỵu xuống. Tôi nghĩ "Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết". Tôi òa khóc và kể hết mọi việc cho mẹ nghe. Mẹ tôi xoa đầu tôi, an ủi.

- An-đrây-ca, con không có lỗi trong chuyện này! Chẳng có thuốc nào cứu được ông cả. Ông con mất khi con vừa mới bước ra khỏi nhà.

Có thể ông tôi mất là do tuổi già sức yếu nhưng dù sao đôi với tôi, hành động mải chơi của mình và cái chết của ông tôi, mãi làm tôi dằn vặt, ray rứt suốt đời, các bạn ạ!

Mặc dù đã lớn khôn, nhưng lòng tôi không khỏi chua xót mỗi khi nhớ đến câu chuyện năm tôi lên 9 tuổi. Chuyện là thế này:

Khi ấy tôi sống cùng với mẹ và ông vì bố tôi mất đã lâu. Ông tôi đã 96 tuổi rồi nên rất yếu.

Một buổi chiều, khi đang chơi tha thẩn quanh giường ông, tôi bỗng nghe tiếng ông gọi mẹ: "Bố khó thở lắm!.." Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc còn mẹ sẽ ở lại với ông. Tôi vội chạy đi ngay không chút chậm trễ. Nhưng dọc đường tôi gặp Rô-béc-tô, Mi-chi-a và Hen-ric đang chơi đá bóng rất vui. Đây là trò chơi mà tôi ưa thích nhất. Thấy tôi Mi-chi-a gọi:

- Này, vào đây chơi cùng bọn tớ đi.

- Nhưng tớ phải đi mua thuốc cho ông.

- Chơi một tẹo rồi đi có sao đâu. Hen-ric nói.

Nghe bạn nói có lý, tôi tặc lưỡi nhủ thầm: "Tí nữa mua cũng được". Thế là tôi cùng hòa vào cuộc vui với các bạn. Chơi được một lúc, ngẩng đầu lên thì trời cũng nhập nhoạng tối, sực nhớ lời mẹ dặn, tôi ba chân bốn cẳng chạy đến hiệu mua thuốc rồi mang về nhà.

Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. Tôi òa khóc nức nở kể mọi chuyện cho mẹ nghe. Mặc dù mẹ đã hết lời an ủi tôi rằng tôi không có lỗi. Bởi ông đã mất ngay từ lúc tôi vừa ra khỏi nhà. Nhưng tôi vẫn không dứt khỏi ý nghĩ tại tôi mải chơi, mua thuốc về chậm mà ông mất. Cả đêm đó, tôi ngồi khóc nức nở dưới gốc táo do tay ông vun trồng.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn không thôi dằn vặt mình. Các bạn đừng như tôi kẻo phải ân hận nhé.

Đến bây giờ, tôi vẫn còn thấy ân hận khi biết mình đã làm một việc sai trái. Tôi đã thất hứa với ông và cả mẹ nữa. Mong rằng sau khi nghe xong câu chuyện của tôi, các bạn đừng để người nuôi dạy mình phải thất vọng vì mình như tôi nhé! Chuyện là thế này:

Năm ấy, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông nội ở một ngôi nhà nhỏ gần bờ sông Von-ga. Những người hàng xóm thân thiện thường đến nhà tôi chơi nên căn nhà lúc nào cũng vang lên tiếng cười đùa vui vẻ.

Một buổi chiều, đang tắm mát cho nụ hồng tươi tắn trước cửa nhà, tôi thấy ông nói với mẹ:

- Bố khó thở lắm...!

Mẹ vội vàng đỡ ông nằm xuống giường rồi bảo tôi đi mua thuốc. Vâng lời mẹ, tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường đi, tôi gặp Tom và Nick cùng mấy đứa bạn trong làng đang chơi bóng đá. Nhìn thấy tôi, bọn chúng gọi: "Ê! nhập cuộc chứ An-đrây-ca!". Tôi thầm nghĩ:

"Hay mình cứ chơi độ 5 phút rồi mới đi, chắc chẳng sao đâu". Đắn đo một lát rồi tôi cũng quyết định nhập cuộc.

Chơi một lúc lâu, tôi mới sực nhớ lời mẹ dặn. Tôi chạy như bay tới cửa hàng để mua thuốc cho ông.

Xem thêm: Rải Rác Biên Cương Mồ Viễn Xứ, Phân Tích Đoạn Thơ Rải Rác Biên Cương Mồ Viển Xứ

Vừa bước vào nhà, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra, ông đã mất. Ôi! Nỗi buồn khủng khiếp khi mất người thân sao cứ dâng lên trong lòng tôi. Vậy là từ nay, tôi không được nhìn thấy gương mặt hiền hậu, đẹp lão của ông nữa. Không thể kìm nén được nỗl xúc động, tôi bật khóc và kể cho mẹ nghe mọi chuyện đã làm. Mẹ ôm lấy tôi an ủi:

- An-đrây-ca của mẹ, con không có lỗi, chẳng có thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ rằng mẹ đã nói đúng, cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo ông trồng và tự dằn vặt về lỗi lầm của mình

Em hãy tả chiếc áo hoặc chiếc váy em mặc đến trường hôm nay

Em và người thân trong gia đình cùng đọc một truyện nói về một người có nghị lực, có ý chí vươn lên. Em trao đổi với người thân về tính cách đáng khâm phục của nhân vật đó. Hãy cùng bạn đóng vai người thân để thực hiện cuộc trao đổi trên