HÌNH ẢNH CHIẾC THUYỀN NGOÀI XA

     
Hình ảnh chiếc thuyền ngay sát như lộ diện xuyên suốt trong mẩu chuyện mà bên văn với đến cho những người đọcMột sản phẩm hay lôi cuốn và thành công không chỉ có ở nội dung và hiệ tượng mà còn là một ở mẫu của thành phầm đó. Hình tượng rất có thể là con bạn và cũng hoàn toàn có thể là vật, miễn sao sự thứ con bạn ấy nói lên được ý nghĩa mà bên văn muốn truyền thiết lập tới bạn đọc. Nếu như Nguyễn Tuân rước hình tượng con sông Đà để giới thiệu vẻ đẹp mắt hung bạo và trữ tình của chính nó thì Nguyễn Minh Châu lấy hình tượng chiếc thuyền ko kể xa nhằm nói lên đầy đủ dụng ý nghệ thuật và thẩm mỹ của mình. Vậy dụng tâm nghệ thuật ở trong phòng văn qua biểu tượng ấy là gì?


Nội dung chính Show

Chiếc thuyền quanh đó xa được Nguyễn Minh Châu biến đổi trong thời kì thay đổi của khu đất nước. Khi ấy xã hội đã trên đà phân phát triển, kinh tế tài chính phát triển theo xu thế hàng hóa các thành phần với hàn gắn vết thương chiến tranh đi lên chủ nghĩa làng hội. Đất nước có khá nhiều cái mới giỏi đẹp tao nhã hơn tuy thế đồng thời vẫn có những mảng buổi tối mà bên nước không thể đi sâu không còn được. Vì vậy với ý thức của một bạn nghệ sĩ Nguyễn Minh Châu không hổ danh là người mở con đường tinh anh khi sáng tác thành công truyện ngắn mẫu thuyền không tính xa. Vào truyện ngắn ấy ngoài ra hình tượng người bầy bà hay bạn nghệ sĩ Phùng thì họ đặc biệt tuyệt hảo với hình mẫu chiếc thuyền ko kể xa.

Bạn đang xem: Hình ảnh chiếc thuyền ngoài xa

Ngay từ bỏ nhan đề của thành tựu đã là 1 trong những ẩn ý thẩm mỹ về mẫu này. Dòng thuyền ngoài xa theo nghĩa tả chân thì nó chính là không gian sinh sống của không ít cặp vợ ông chồng làng chài. Nó là những cái thuyền mưu sinh của con người đánh cá. Nói một phương pháp khác đi thì đó chính là nhà của họ. Mặc dù vậy nếu như chỉ đọc theo nghĩa tả thực cơ thì chẳng tất cả gì hotline là ẩn ý tại đây cả.

Chẳng là nghệ sỹ Phùng là một nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp vào một chuyến công tác làm việc chụp cảnh thuyền và biển cho bô lịch năm ấy nghệ sĩ Phùng đã đi vào vùng biển để chụp bức ảnh chiếc thuyền và đại dương trong lúc sáng sớm tinh sương. Với đúng như ý Phùng phát hiện cảnh tượng cái thuyền in phần đa nét lòa nhòa trong làn sương. Đó thực sự là một trong những cảnh đắt trời cho. Có thể nói rằng hình tượng loại thuyền này chính là một hình hình ảnh nghệ thuật. Một chiếc thuyền với mũi thuyền in hầu hết nét lòa nhòa vào làn sương sớm. Đây trái thật là 1 bức tranh mực tàu của họa sỹ thời cổ nhằm lại. Trước mắt chúng ta hiện lên một bức tranh black trắng, mẫu thuyền bé dại kia với màu đen in hình mình lên white color là làn sương sớm của buổi sớm trên biển. Sự phối hợp sáng buổi tối giữa nhì hình ảnh, hai màu sắc khiến mang đến thi nhãn của ta như được đắm chìm, bị thu hút vì chưng sự hài hòa và hợp lý dịu mắt ấy. Số đông mắt lưới đánh cá cũng rất được xuất hiện, với cuộc sống thường nhật thì nó chỉ nhằm bắt cá mà mang lại với nghệ thuật này lại trở thành một hình ảnh thật đẹp. Hình hình ảnh những con tín đồ ngồi bên trên thuyền thì yên phăng phắc. Cảnh đẹp đó khiến cho tất cả những người nghệ sĩ như bót thắp tim lại do sung sướng. Nó chỉ là một trong những cảnh tượng đời thường thế tìm hiểu nghệ thuật của này lại trở yêu cầu đẹp mang lại vậy. Người nghệ sĩ nhận thấy nghệ thuật đó là đạo đức.

Như vậy biểu tượng chiếc thuyền ko kể xa là một trong những hình tượng nghệ thuật giàu mức độ gợi. Công ty văn như khẳng định nguồn gốc của nghệ thuật đó là sinh ra từ cuộc sống thường ngày này. Các điều bình dị hay phần lớn điều to con của cuộc sống đều rất có thể trở thành nghệ thuật. Biểu tượng chiếc thuyền bên cạnh xa sở hữu nét nghệ thuật đẹp đến nổi fan nghệ sĩ tất yêu thốt nên thành lời cơ mà như bao gồm ai bóp thắt tim mình lại.

Đó là 1 trong những nét của mẫu chiếc thuyền quanh đó xa, giả dụ chỉ tạm dừng ở đó thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Công ty văn Nguyễn Minh Châu liên tục cho họ khám phá nghịch lý của cuộc đời qua biểu tượng chiếc thuyền ấy.

Sau một tranh ảnh tuyệt mĩ ấy nơi bao gồm con tín đồ chỉ ngòi im phăng phăc êm đềm thánh thiện thế. Vậy nhưng mà khi mẫu thuyền ấy lại mang cả một thực sự ẩn dấu đằng sau. Đó là người chồng đánh tín đồ vợ của chính bản thân mình thậm tệ. Anh ta rước một dòng thắt sống lưng mỹ ngụy của chính bản thân mình để dáng đòn liên tiếp vào fan vợ không hề thương tiếc hay nhức xót gì. Bỗng dưng thằng con trai ở đâu lao tới, nó ráng một nhỏ dao và bỏ mặc chạy tới khu vực ông tía để đâm ông ta. Mũi dao ấy hoàn toàn có thể lấy mạng ông bố. Người ông chồng ấy phũ phàng tát mang đến thằng con một chiếc ngã lộn nhào và sau đó trở về thuyền nhằm mặc đến hai bà bầu con ở lại trên bờ. Vậy là biểu tượng chiếc thuyền kia đâu còn là hình ảnh nghệ thuật nữa này lại quay quay lại là hình hình ảnh của cuộc sống đời thường hiện thực của không ít người dân chài vị trí đây. Vẫn là con thuyền mưu sinh hôm sớm lênh đênh bên trên biển, vẫn là chiến thuyền với mọi con tín đồ ngồi im phắc mặc dù vậy đến khi vào bờ lại là một trong những trận đánh tơi bời. Đến đây thì ai nghĩ rằng loại thuyền tê chỉ đẹp nhất như thế.

Hình tượng của chiếc thuyền kế bên xa là như thế và đến đến hiện giờ hễ cứ kể đến hình ảnh chiếc thuyền ngoài xa là nói tới sự hàm ẩn giữa thẩm mỹ và nghệ thuật và cuộc đời. Nghê thuật được sinh ra từ cuộc đời nhưng đồng thời nghệ thuật và thẩm mỹ phải gắn liền với cuộc đời. Nhỏ người họ khi nhìn bất kể một sự việc nào là nghệ thuật hay là không nghệ thuật thì cũng nên nhìn nhận và đánh giá một phương pháp đa chiều. Chính vì cuộc đời này không cân đối một màu, vào một sự vật bao gồm thể đựng được nhiều mặt không giống nhau. Loại đời thì đa đoan phức tạp. Vì chưng thế bọn họ nên nhìn nhận và đánh giá một cách hiểu rõ sâu xa nhất chứ tránh việc phiếm diện.

Có thể nói nhà văn Nguyễn Minh Châu đã kế thừa quan niệm của phòng văn nam cao “Nghệ thuật không hẳn là ánh trăng lừa dối, không buộc phải là ánh trăng lừa

Truyện ngắn “chiếc thuyền ko kể xa” và chân thành và ý nghĩa nhan đề đầy tính nhân văn


*

Truyện ngắn “chiếc thuyền không tính xa” và ý nghĩa sâu sắc nhan đề đầy tính nhân văn

“Chiếc thuyền ngoài xa” là nhan đề một truyện ngắn ở trong phòng văn Nguyễn Minh Châu, trước in trong tập Bến quê (1985), sau được dùng đặt tên cho cả tập truyện ngắn có 15 truyện bởi nhà xuất bạn dạng Tác phẩm bắt đầu ấn hành năm 1987. Thiên truyện được chuyển vào huấn luyện và giảng dạy trong chương trình văn học lớp 12 phổ thông, cả ban khoa học xã hội – nhân văn lẫn ban cơ bản. Đặt sự việc tìm hiểu ý nghĩa nhan đề một truyện ngắn trọn vẹn không bắt buộc là một chiếc gì mới mẻ và lạ mắt bởi lẽ sự hoàn chỉnh về nội dung được biểu thị ngay trong ý nghĩa mà nhan đề văn phiên bản chỉ ra, đặc biệt là với những văn bản nghệ thuật vốn thường mang mọi nhan đề hàm ẩn. Vậy nhan đề ấy – cái thuyền bên cạnh xa- có chân thành và ý nghĩa như rứa nào?

Những nhan đề các loại này đòi hỏi người chào đón phải suy nghĩ, can dự mới có thể hiểu được ý nghĩa sâu sắc của chúng. Chưa phải ngẫu nhiên mà những người nhận định rằng nhan đề là câu chữ cô đọng, hàm súc, bội nghịch ánh trung thành nội dung văn bản. Bao gồm khi nhan đề phản ảnh các đối tượng người sử dụng trình bày, bao gồm khi phản ảnh quan niệm, ý kiến của tác giả đối với đối tượng, gồm khi lại là việc kết hợp của đa số nhân tố nhưng dù trong bất kỳ trường vừa lòng nào, tất cả các nhan đề đều cần được rút ra, được khái quát từ thiết yếu nội dung văn bản.

Xem thêm: Tả Buổi Chào Cờ Đầu Tuần Ở Trường Em Lop 6 ) Hay Nhất, Tả Buổi Lễ Chào Cờ Đầu Tuần Ở Trường Em

Trong văn học vn hiện đại, Nguyễn Minh Châu có vinh dự là tín đồ “ thuộc trong các những bên văn mở mặt đường tinh anh và khả năng nhất” ( Nguyên Ngọc) đến công cuộc thay đổi văn học tập sau 1975. Trong công ty trường, hai vật phẩm của Nguyễn Minh Châu đã có đưa cỗ sách cách tân trước đây ( bức ảnh ở cung cấp trung học cửa hàng và miếng trăng cuối rừng ở cấp trung học phổ thông) và lần nỗ lực sách này, cô giáo và học viên lại được tiếp cận hai thành phầm khác- Bến quê ở cấp cho trung học cửa hàng và mẫu thuyền kế bên xa sinh sống trung học phổ thông.

Hầu như những truyện ngắn ở trong phòng văn Nguyễn Minh Châu trong chương trình trung học phổ thông phần lớn mang mọi nhan đề vừa rõ ràng lại vừa có ý nghĩa biểu tượng. Nếu như như miếng trăng cuối rừng vừa là 1 trong những hình ảnh thực được mô tả trong truyện và trở đi trở về nhiều lần, thành hình ảnh nổi nhảy và bao phủ toàn bộ khung cảnh của câu chuyện, vừa có ý nghĩa biểu tượng cho bạn nữ nhân thiết bị chính- Nguyệt thì “ chiếc thuyền bên cạnh xa” cũng có phần hệt như thế

1- mẫu thuyền quanh đó xa là loại thuyền thực hay cái thuyền vào bức ảnh nghệ thuật?

Truyện tất cả 5 phần. Phần đầu nói về chiếc thuyền thực tại một vùng váy đầm phá ven biển khu vực miền trung và phần cuối hoàn toàn nói về cái thuyền trong bức hình ảnh nghệ thuật, 1 trong các 12 cảnh tĩnh vật biểu thị chủ đề thuyền và hải dương cho một cuốn lịch năm mới.


Phần vào chuyện kể hoàn toản sự quan trọng phải bao gồm bức ảnh. Nguyên là người trưởng chống của nhân đồ “ tôi” ( tên làPhùng– nhân vật tín đồ kể chuyện) “là người thâm thúy , lại cũng lắm sáng kiến”, anh ta đã lời khuyên yêu mong “ Phải có một bộ sưu tập chuyên đề. 12 tháng là 12 bức hình ảnh nghệ thuật về thuyền với biển. Không có người. Hoàn toàn thế giới tĩnh vật”. Xuyên suốt năm mon ròng thao tác khá thông đồng bén giọt, tổ nhiếp hình ảnh nghệ thuật đã đem đến không biết cơ man làm sao là hình ảnh nhưng cũng chỉ có 11 bức được lọt được vào cặp mắt xanh của viên trưởng phòng “ sâu sắc nước đời”. Một bức hình ảnh thiếu hụt éo le kia được trưởng phòng tin cậy giao cho “ tôi” phải săn tìm cho được. Cơ mà là tấm hình ảnh chụp bao gồm “ sương biển” giữa mùa tháng bảy – ngoài ra thường “ chỉ bao gồm bão táp với biển lớn động”. Thật là một trong vụ gieo trồng trái thời vụ vày “tôi” vượt biết “ muốn lấy sương thì cần nghĩ đến từ tháng ba cơ!”.

Nhưng rồi “ khi phải trời cũng chiều người”, “ tôi” đã trở lại vùng biển chiến trường xưa, cách hà nội sáu trăm cây số” và vác đồ vật nằm “phục kích” ở chính cái chỗ mà “ hình như trong trong cả dải bờ biển lớn khắp cả nước, chỉ ở chỗ này vào thời điểm giữa tháng bảy là còn sương mù”. Đây cũng còn là quê của một bè đảng cũ của “ tôi”, giờ sẽ là Chánh án toàn án huyện. Thiệt là gồm đủ thiên thời , địa lợi , nhân hoà”. Và “ tôi” đang bỏ trải qua không ít cảnh tất cả ‘ ko khí thư giãn hơi thô lỗ và thật hùng tráng” để chớp được cái phút giây “ đắt” trời cho”. Đó là cảnh “ trước mặt tôi là 1 trong bức tranh mực tàu của một danh hoạ thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ hồ loè nhoè vào thai sương mù trắng như sữa tất cả pha chút đỉnh màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào. Vài bóng người lớn và con nít ngồi yên phăng phắc như tượng trên mẫu mui khum khum, sẽ hướng khía cạnh vào bờ…”. đơn vị nghệ sĩ dạt dào một cảm giác nghệ thuật, trải qua một khoảnh tương khắc yên-sĩ –phi –lí thuần giỏi diệu: “ toàn cục khung cảnh từ mặt đường nét đến ánh sáng đều hài hoà cùng đẹp, một vẻ đẹp mắt thực dễ dàng và đơn giản và tòan bích khiến đứng trước nó tôi trở cần bối rối, vào trái tim như tất cả cái gì bóp thắt vào? (…) . Trong khoảng thời gian ngắn bối rối, tôi tưởng chính mình vừa tò mò thấy dòng chân lí của sự toàn thiện, mày mò thấy cái khoảnh khắc trong ngần của chổ chính giữa hồn.”. Với tuyệt tác đã thành lập và hoạt động trong sự hưng phấn nghệ thuật và thẩm mỹ – “ loại khoảnh khắc hạnh phúc tràn ngập tâm hồn mình, do cái đẹp long lanh đỉnh của nước ngoài cảnh vừa mang lại”. Cực kỳ cần để ý thành phần phụ chú “ bởi vì cái đẹp long lanh đỉnh của nước ngoài cảnh vừa sở hữu lại” vào lời nhắc chuyện. Niềm hạnh phúc của người nghệ sĩ đó là cái hạnh phúc của tò mò và sáng tạo, của cảm nhận cái đẹp tuyệt diệu. Ngoài ra trong hình ảnh chiếc thuyền giữa biển lớn mờ sương, anh đã phát hiện cái tận Thiện, tận Mĩ, thấy vai trung phong hồn mình như được gột rửa, trở đề nghị thật trong trẻo, tinh khôi bởi cái đẹp hài hoà, hữu tình của cuộc đời

Như cố kỉnh , xét riêng rẽ về công vụ, nhiệm vụ của “tôi” từ bây giờ đã trả thành. “Tôi” đã bao gồm cảnh thuyền và biển khơi trong sương đúng như mua hàng của trưởng phòng, tuy nhiên giữa mùa tháng bảy! và ‘ tôi” đã có thể ung dung “ nhảy lên tàu hoả trở về”. Giả dụ khéo tương tác một tí, ta dễ thấy nếu như “ tôi” về ngay trong khi đó khác nào cô Nguyệt ( trong mảnh trăng cuối rừng) xuống xe pháo ở ước Đá Xanh.

Phần đầu truyện như vậy đủ cho người đọc biết xuất xứ của bức ảnh nghệ thuật rực rỡ trên cuốn lịch năm mới kia thành lập thế nào. Và nếu nghĩ sâu xa hơn thế thì cũng bắt buộc bấy nhiêu ấy cũng đủ cho bộ môn lí luận thẩm mỹ và nghệ thuật khái quát về lao động lao đụng của nghệ sĩ.

Phần kết truyện cho biết người trưởng phòng rất sử dụng rộng rãi với bức ảnh và bức ảnh không chỉ bao gồm tuổi lâu ngang với cùng một cuốn lịch năm cơ mà “mãi mãi về sau, tấm ảnh chụp vẫn còn đó được treo ở những nơi, độc nhất là vào các gia đình sành nghệ thuật”. Mở cùng kết truyện bởi vậy cho thấy, mẫu thuyền vào “ mẫu thuyền quanh đó xa” là chiếc thuyền vừa có thực trong đời , vừa là loại thuyền trong bức ảnh nghệ thuật cùng nó cũng đó là một cụ thể nghệ thuật đắt, không dễ trong đời ráng máy “ tôi” đã có được may mắn vật dụng hai.

2- lý do lại là“chiếc thuyền ngoại trừ xa”?

Theo loại kể của ‘ tôi” cụ thể chiếc thuyền được chụp vào một cự li tương đối gần – “ một mẫu thuyền lưới vó…đang chèo thẳng vào trước phương diện tôi”- đơn vị nghệ sĩ nhìn rõ cả “những cái mắt lưới với tấm lưới nằm giữa hai loại gọng vó”. Người trải nghiệm bức ảnh thông hay chắc không một ai không cảm nhận loại thuyền đang rất được chụp trong một cự li gần như thế . Mặc dù vậy vì sao tác giả lại để nhan đề truyện là “ loại thuyền kế bên xa”?

Trở lại luận điểm lúc đầu về đầu đề văn bạn dạng : Nhan đề là nội dung cô đọng, hàm súc, bội phản ánh trung thành nội dung văn bản. Tất cả khi nhan đề đề đạt các đối tượng người dùng trình bày, gồm khi phản ảnh quan niệm, ý kiến của tác giả so với đối tượng, tất cả khi lại là sự kết hợp của khá nhiều nhân tố tuy thế dù trong bất kỳ trường hòa hợp nào, toàn bộ các nhan đề đều phải được rút ra, được khái quát từ chính nội dung văn bản. Ví như như nhan đề chỉ đối chọi thuần phản ảnh các đối tượng thì hẳn mẫu thuyền trong ảnh không yêu cầu là xung quanh xa ! hợp lí nhan đề đó phản ánh cách nhìn của tác giả đối với đối tượng.

Xem thêm: Hùng Vương Là Ai Và Lịch Sử Các Vua Hùng Vương Thứ 18 …, Hã¹Ng TuyềN Væ°Æ¡Ng

Thật vậy, theo yêu cầu của trưởng phòng , bức hình ảnh phải săn tra cứu lần này “Không gồm người. Hoàn toàn thế giới tĩnh vật” tuy vậy bức ảnh chụp được lại sở hữu ‘ vài bóng fan lớn lẫn trẻ con con”. Như không sao, dù là người thì fan cũng chỉ “ ngồi yên phăng phắc như tượng”!

Điều nên nói là bức hình ảnh như cố gắng đã ghi dìm được chiếc gì? Quả là 1 trong bức hình ảnh đẹp được chụp xuất phát từ 1 cự li khá gần cơ mà cái cách tiếp cận “ thực tế”, tiếp cận “ nguyên mẫu” như vậy là biện pháp tiếp cận trường đoản cú xa vì chưng nhà người nghệ sỹ chỉ thu được chiếc hình hài bên ngoài , loại thơ mộng bên phía ngoài của cảnh cùng người. Chính vì ngay sau khoản thời gian nhà nghệ sĩ “ săn tìm” được cái đẹp trong cuộc sống để sáng chế ra nét đẹp nghệ thuật kia, thì anh ta đang phải tận mắt chứng kiến một cảnh đời cay cực, ngang trái mà lại không một người thông thường nào có thể ngoảnh mặt có tác dụng ngơ , nói đưa ra đến nghệ sĩ vốn được xem như là những con người đa cảm, đa mang!

Là nghệ sĩ với đã từng là một trong người quân nhân , chứng kiến cảnh thằng nhỏ – Phác- vì chưng thương bà bầu mà tấn công lại cha, khi thì bởi chính dòng thắt sườn lưng của lính nguỵ nhưng người phụ vương của nó dùng để làm đánh người mẹ nó , khi thì định sử dụng cả “ám khí” là một trong con dao găm lận ‘ trong cạp quần đùi”, “ tôi” dường như không khoanh tay ngồi nhìn vì chưng “ bất luận trong yếu tố hoàn cảnh nào, tôi cũng không có thể chấp nhận được hắn tấn công một người bọn bà, mặc dù đó là vk và từ nguyện rúc vào trong xó bãi xe tăng kín đáo đáo chio hắn đánh” . Cùng hậu trái là ‘ tôi” đã bị thương vị người ông chồng kia chống trả quyết liệt để từ bỏ vệ. Vậy mẫu cảnh thơ mộng xinh tươi mà “ tôi” thu được vào ống kính Pratica và cái cái cảnh đời ngang trái mà lại trong tư biện pháp cựu binh sỹ “ tôi” đã chứng kiến và tham dự cái làm sao cận người yêu hơn? vì đó ảnh chụp chiếc thuyền thơ mộng kia chẳng đề xuất là kết quả của lối tiếp cận thực tại từ xa ư? mẫu thuyền quanh đó xa được chụp trong cự li gần là với chân thành và ý nghĩa như vậy đó!

Chưa hết, bởi vì dưỡng thương cùng nể chúng ta nên “ tôi” nấn ná lại thêm mấy hôm và chủ yếu lần này “ tôi” new vỡ ra rất nhiều lẽ. Chứng kiến buổi làm việc giữa Đẩu – fan đồng đội cũ của “ tôi” , tiếng là Chánh án toàn án huyện- với người đàn bà khốn khổ tê , ‘ tôi bắt đầu vỡ ra những lẽ . Thế ra nếu chiếc thuyền chụp được là “ trường đoản cú xa” thì chiếc cảnh “ tôi” chứng kiến cũng chỉ cần bề nổi của cuộc đời mái ấm gia đình nhà chài nọ. Vì chưng sao người thanh nữ phải cam chịu đựng một bề, không chống trả hồ hết trận “đòn chồng” cùng cũng không chịu đựng li dị, đọc theo nghĩa nào chính là không chịu đựng “ giải phóng” mình. Loại lí vày chị giới thiệu đã đưa hai người cựu chiến binh tốt bụng – một là 1 trong nghệ sĩ, một được mệnh danh là 1 trong Bao công- đi từ không thể tinh được này đến không thể tinh được khác:

-“ Chị cảm ơn những chú! Đây là chị nói thành thực, chị cảm ơn các chú. Lòng các chú tốt, nhưng các chú đâu có phải là người có tác dụng ăn…cho nên những chú đâu gồm hiểu dòng việc của những người làm ăn uống lam bầy đàn , cạnh tranh nhọc…”

– “ bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão ách tôi ra đánh, cũng như bọn ông thuyền không giống uống rượu. Giá mà lão uống rượu…thì tôi còn đỡ khổ…Sau này con cháu lớn lên, tôi bắt đầu xin được với lão…đưa tôi lên bờ nhưng mà đánh”

– “ Là cũng chính vì các chú không hẳn là đàn bà, chưa bao giờ các chú biết ra sao là nỗi vất vả của người bầy bà trên một mẫu thuyền ko có bọn ông …Cũng gồm khi biển khơi động sóng gió chứ?”.