Chú Bé Liên Lạc Lượm

     

Với Lượm, được đi võ thuật là "vui", là "thích". Chú là một trong thiếu niên ""tuổi nhỏ tuổi chí cao": "Cháu di liên lạc - Vui lắm chú à - Ớ đồn sở hữu Cá - say đắm hơn làm việc nhà!" Hầu như ai cũng yêu, cũng quý mẫu cười của chú ý liên lạc: "Cháu cười cợt híp mí - Má đỏ người yêu quân". Lặt hồn nhiên, yêu thương đời. Lượm thật xứng đáng yêu


*
Trang Dimple
*
"Lượm"là một bài xích thơ hay. Hình ảnh chú đội viên liên lạc rộng nửa cố kỉnh kỉ trước vẫn chói ngời chổ chính giữa hồn em
Bài Thơ lặt -Tố Hữu

Ngày Huế đổ máu,Chú thủ đô hà nội về,Tình cờ chú cháu,Gặp nhau mặt hàng Bè.

Bạn đang xem: Chú bé liên lạc lượm

Chú bé bỏng loắt choắt,Cái xắc xinh xinh,Cái chân thoăn thoắt,Cái đầu nghênh nghênh,

Ca-lô nhóm lệch,Mồm huýt sáo vang,Như nhỏ chim chích,Nhảy trên đường vàng…

– “Cháu đi liên lạc,Vui lắm chú à.Ở đồn có Cá,Thích rộng ở nhà!”

Cháu cười cợt híp mí,Má đỏ ý trung nhân quân:– “Thôi, chào đồng chí!”Cháu đi xa dần…

Cháu đi đường cháu,Chú xuất phát ra,Ðến nay tháng sáu,Chợt nghe tin nhà.

Ra thế,Lượm ơi!

Một hôm như thế nào đó,Như bao hôm nào,Chú bạn hữu nhỏ,Bỏ thư vào bao,

Vụt qua mặt trận,Ðạn bay vèo vèo,Thư đề “Thượng khẩn”,Sợ chi hiểm nghèo!

Ðường quê vắng vẻ,Lúa trổ đòng đòng,Ca-lô chú bé,Nhấp nhô trên đồng…

Bỗng loè chớp đỏ,Thôi rồi, lặt ơi!Chú bạn bè nhỏ,Một dòng máu tươi!

Cháu nằm trong lúa,Tay nắm chặt bông,Lúa thơm hương thơm sữa,Hồn cất cánh giữa đồng.

Lượm ơi, còn không?

Chú nhỏ xíu loắt choắt,Cái xắc xinh xinh,Cái chân thoăn thoắt,Cái đầu nghênh nghênh.

Ca-lô nhóm lệch,Mồm huýt sáo vang,Như con chim chích,Nhảy trên tuyến đường vàng…

1949


*
hình hình ảnh một chú đội viên liên lạc trong đao binh chống Pháp: nhỏ bé nhỏ, cấp tốc nhẹn, hồn nhiên với vô tư.

Hãy chuyển thể bài xích thơ lượm thành một câu chuyện

Chuyện về cậu bé bỏng thiếu niên Lượm quả cảm đã hi sinh vì đất nước mãi là kỉ niệm không phai trong lòng người dân Việt Nam. Lần đó tôi tất cả dịp vào Huế và cực kỳ may mắn, tôi được rỉ tai với một người đồng team của Lượm. Thời gian đó Lượm làm liên lạc cho đơn vị chức năng Mang Cá của bác.

Nhắc đến Lượm, hai con mắt bác ánh lên niềm trường đoản cú hào pha lẫn niềm tiếc thương một cậu nhỏ bé vô thuộc can đảm, anh hùng. anh hùng.

Bác ghi nhớ lại, ngày kia khi được phân công về công tác ở đồn mang Cá, bác bỏ đã nghe mọi người hay nói đến cậu nhỏ nhắn làm liên hệ rất anh dũng và anh dũng. Những lời nói đó đã khiến cho bác siêu lưu trọng tâm và ý muốn được gặp gỡ cậu bé. Hôm ấy, chạm mặt một chú bé bỏng dáng nhỏ tuổi bé, nhanh nhẹn bác bỏ liền call lại với hỏi

Cháu bé, cháu được cắt cử làm trọng trách gì?

-Cháu làm cho liên lạc viên chú à.

-Thế có phải tên cháu là lặt không?

-Dạ thưa chú con cháu tên là Lượm. Sao chú biết ạ?

-à ra vậy!- nạm cháu có sợ nguy khốn không?

Chú bé bỏng nhún vai lém lỉnh trả lời:

-Cháu không hại chú ạ, cháu luôn luôn nghĩ là làm gắng nào để dứt tốt nhiệm vụ.

-Cháu tất cả thích quá trình này không?

-Cháu yêu thích hơn ở trong nhà

-Chú chúc con cháu luôn ngừng nhiệm vụ.

Chú nhỏ xíu bước đi thoăn thoắt, đầu nghênh nghênh, trông rất đáng để yêu, với trông chú càng dễ thương và đáng yêu hơn, ngộ nghĩnh hơn khi trên đầu đội mẫu mũ canô với mẫu sắc đeo mặt hông. Chú bé chào tôi rất nhanh và tắt hơi dần chỉ còn tiếng huýt sáo rộn vang.

Sau lần chạm mặt gỡ đó, vày bận nhiều quá trình tôi quên cũng không có dịp chạm chán lại cậu bé. Cho đến một hôm, trở về đơn vị chức năng tôi, nhìn mặt ai tôi thấy cũng có vẻ bi đát buồn, một bạn bè hỏi tôi:

-Đồng chí tất cả nhớ con cháu Lượm không, cậu bé nhỏ liên lạc đó?

-Có! Tôi nhớ. Xảy ra chuyện gì hả đồng chí

– Cậu bé hi sinh rồi, hôm đó, nhặt nhận trọng trách đem công văn đi, mọi người đều chú ý với chú rằng đó là quãng con đường rất nguy hiểm, có thể chạm chán địch phục kích, tuy thế chú không còn tỏ ra sợ hãi hãi, còn nói: Em không sợ đâu. Chúng nó nhưng xông ra em đang đánh đến tơi bời. Nói chấm dứt chú điềm nhiên đút công văn vào sắc đẹp thoăn thoắt bước đi, mồm lại huýt sáo vang rộn. Ngạc nhiên hôm đó quân địch lại đánh hơi thấy chú nhỏ, chúng bí mật nằm phục kích trọng tâm cánh đồng lúa, phải nhìn hiệ tượng rất khó khăn phát hiện. Lượm đã và đang rất tinh khi trải qua đi qua cánh đồng, linh cảm đến điều gì đó bất trắc nên chú cấp tốc tay xé vụn tài liệu và vứt vội ra xa. Bao gồm lẽ bọn địch đã trông thấy hành động đó, chúng liền xả đạn vào nó. Lặt đã kiêu dũng hi sinh, giữa cánh đồng, tay vẫn còn đó nắm chặt bông lúa, miệng còn nở một nụ cười.

Xem thêm: 1 Kb Bằng Bao Nhiêu Byte, Mb, Gb, Bit, Cách Đổi 1 Kilobyte (Kb)

Đồng chí nọ kể kết thúc bỗng oà khóc. Tôi ngỡ ngàng, đau buồn và cũng không thể cố gắng được nước mắt, vừa cảm phục vừa thương tiếc. Vào tôi hốt nhiên lại tồn tại hình ảnh chú bé nhỏ nhắn, khuôn mặt nhanh nhẹn, thông minh, nụ cười luôn luôn nở bên trên môi.

Câu chuyện về sự hi sinh can đảm của chú nhỏ xíu Lượm được mọi fan ở khắp địa điểm kể lẫn nhau nghe. Chú còn trở thành tấm gương sáng để các cháu nhỏ xíu noi theo, và cho đến tận ngày bây giờ tấm gương ấy vẫn còn đấy toả sáng.

 

Em sẽ đọc bài bác thơ “Lượm” của Tố Hữu. Em hãy đưa nội dung bài xích thơ thành một câu chuyện.

 

Trong cuộc chống chiến can đảm của dân tộc bản địa ta kháng quân xâm lược, tôi vẫn biết những trường vừa lòng hi sinh. Trong các đó, sự hi sinh của những em thiếu hụt nhi làm cho tôi hết sức xúc động.

Ngày ấy, khi giặc Pháp đánh mang lại Huế thì tôi vừa ở thủ đô hà nội về, tình cờ gặp cháu Lượm. Đó là chú bé nhỏ loắt choắt, đeo chiếc xắc nhỏ xíu xíu. Đặc biệt, ghi chú đội nghiêng- chiếc mũ calô bên trên đầu, vừa huýt sáo, vừa khiêu vũ chân sáo trên đường, nom giống hệt như một chứ chim chích trên phố những buổi sáng mai.

Tôi hỏi:

– Cháu đi làm việc liên lạc đến cơ quan chống chiến tất cả nhớ đơn vị không?

Cháu cười cợt rạng rỡ, nhì mắt híp lại, nhị má đỏ hồng như trái người thương quân, nói:

– Ở đồn có Cá vui lắm chú ạ, còn vui hơn ở nhà nhiều!

Tôi giã từ cháu, xuất hành ra Bắc, còn con cháu lại trở về với Cá. Từ đó công việc liên miên tôi không hề dịp làm sao trở về Huế nữa.

Một hôm, tôi gặp một fan quen từ Huế ra công tác. Trong giờ nghỉ, tín đồ ấy nói:

-Cháu Lượm mất mát rồi, anh biết không?

– Sao? Lượm mất mát rồi sao, vào trường vừa lòng nào? Tôi hấp tấp hỏi, đôi mắt như nhòa đi.

Người ấy kể:

– cháu Lượm vẫn làm liên lạc mang lại cơ quan bọn chúng tôi. Một hôm bao gồm công văn khẩn phải mang theo gấp. Đường đi đi qua đồi địch hết sức nguy hiểm. Shop chúng tôi căn dặn:

– đề nghị cẩn thận, đường nguy hại lắm đấy, qua đồn cháu nên coi chừng mới được.

Cháu mỉm cười, bừng đỏ đôi má người thương quân:

– nguy hại cháu cũng ko sợ, việc cần thì cần đi.

Nói rồi,cháu vứt thư vào bao, team mũ mũ chào mào ra đi. Tự xa tôi trông theo vẫn thấy chiếc mũ mũ chào mào nhấp nhô bên trên đồng lúa như thể con cháu vừa đi vừa nhảy, vừa huýt sáo vậy. Bồng từ phía đồn địch một chớp đỏ lóe lên rồi một tiếng nổ vọng lại, loại mũ ca lô đổi thay mất. Khi shop chúng tôi tìm mang đến thì cháu đá hi sinh. Máu đỏ thấm ướt ngực cháu, cơ mà nét phương diện thanh thản như là đang ngủ, một tay nuốm chặt những vết bụi lúa mặt đường. Đồng lúa sẽ trổ đòng đòng, mừi hương ngào ngạt như ấp cho cháu ngủ.

Xem thêm: Lý Thuyết Quy Luật Phân Li Độc Lập Thực Chất Nói Về? Quy Luật Phân Li Độc Lập Thực Chất Nói Về

Tin con cháu Lượm hi sinh làm cho tôi xót xa bàng hoàng. Trường đoản cú độ chống chiến tới thời điểm này tôi đang nghe các tin tức mất mát của đồng bào đồng chí, dẫu vậy tin cháu Lượm bỏ mạng làm tim tôi bâng khuâng mãi. Con cháu còn bé bỏng bỏng quá, vô bốn quá, sẽ hiểu nạm nào là trống mái đâu. Trước mắt tôi bỗng dưng hiện lên hình ảnh một chú Lượm bé dại bé, đeo dòng xắc xinh xinh, đội dòng mũ ca lô lệch, vừa huýt sáo vừa dancing tâng tưng như con chim chích của vườn cửa ruộng Việt Nam.