BÚN CHỬI NGÔ SĨ LIÊN

     

Bà Thảo vẫn ngồi kia với hàng bún chửi nức tiếng thành phố hà nội nhưng bây chừ bà sẽ hiền với ít chửi rộng xưa thật tuyệt không?


"Đứng đấy làm gì nóng lắm. Cơ mà gọi cái gì gọi cấp tốc lên, hotline lâu thế".

Bạn đang xem: Bún chửi ngô sĩ liên

"Nhưng cơ mà nhà chị không tồn tại mọc. Em yêu thích mọc em ra bên ngoài chợ ấy, quanh đó chợ đầy mọc".

"Thôi tốt nhất là trở về nhà nấu bếp lấy ăn nhá. Ở trên đây không nấu. Đi luôn".

"Bát bún 40 ngàn còn hỏi gì nữa. Ăn dứt mặt như mất sổ đỏ. Không ăn uống được thì biến".

"Ra đơn vị nghỉ nhưng mà ăn. Ở đây không tồn tại chỗ nghỉ".

Trên đấy là những câu chửi khách đã đi đến huyền thoại vừa là đánh dấu trực tiếp, vừa là được cư dân mạng đồn thổi nhau về bà chủ Kim Thảo của mặt hàng bún móng giết chân giò sinh sống Ngô Sĩ Liên, Hà Nội. Từ thời điểm cách đó vài năm, phong cách tiếp những "thượng đế" ấy của bà Thảo thậm chí còn còn được ra mắt hẳn trên đài CNN khiến không ít thực khách, cả quốc tế lẫn trong nước cảm thấy vô cùng bất thần xen lẫn tò mò. Với càng hiếu kỳ, fan ta lại càng kéo cho đây đông đúc làm cho quán bún nhỏ tuổi trông không được rộng lớn rãi, thông thoáng cho lắm hầu hết chẳng có những lúc nào không có người ăn.


*



Đây là hình ảnh của bà từng xuất hiện thêm trên CNN thời đó.

Nói thì bảo ngược đời nhưng đúng là không phát âm sao đông đảo hàng ăn kiểu như của bà lhd thảo lại đông khách mang lại như vậy. Kèm với bún chửi Ngô Sĩ Liên, người hà nội còn quen với cả cháo chửi bà Mỹ, bún mắng ngan Nhàn, ở đâu cũng bà chủ cũng nức danh đanh đá, ngoa ngoắt dù khách đến nạp năng lượng trả tiền, với lợi nhuận chứ nào đề nghị xin không. Tự khi họ nổi tiếng, cũng có tương đối nhiều bài báo rồi diễn đàn ẩm thực uy tín bàn về mẫu sự "cố chấp" thứ hạng đó của thực khách thủ đô; tuy thế mà sau tất cả, câu vấn đáp chỉ là đầy đủ dấu hỏi còn bỏ ngỏ. Rằng chớ thây bà công ty cứ chửi đến tan tác chim muông thì khách vẫn tiếp tục vào nạp năng lượng nườm nượp, hợp lý và phải chăng các thượng đế hơi "ngu ngơ" một chút hay là do họ chẳng quan tâm đến việc bà chửi, cứ vật dụng ngon là shop chúng tôi ăn? Hoặc không thì đó là việc tò mò cứ thôi thúc bước chân người ta đến quán chẳng hạn?

Nhưng bây giờ, những lời bình luận đó chỉ từ là câu chuyện của những tháng ngày về trước, chứ dạo bước gần đây, dân tình đã kháo nhau là bà lhd thảo bún chửi Ngô Sĩ Liên mềm tính lắm, bán hàng niềm nở lắm cùng lại còn hay cười tủm tỉm nữa cơ. Chưa biết tiếng đồn ấy bao gồm thật hay không nên thực khách hàng cũng chứa công qua bé phố khét tiếng một chuyến để thám thính xem cố kỉnh nào.


Đến nơi, gửi ngừng chiếc xe thiết bị ở vỉa hè đối lập thì vẫn thấy đó là bóng dáng quen thuộc của bà công ty quán, thực khách hàng đi vội vàng vào phía bên phía trong quán để tránh sự nắng nóng giữa trưa hè rồi gọi nhanh một chén móng lưỡi. Trong lúc đợi chờ, thực khách cố gắng dỏng tai lên nghe xem gồm tiếng bà lhd thảo chửi ai không nhưng mà tuyệt nhiên chẳng thấy gì, chỉ tất cả mỗi giọng đều đều nhắc mấy chị nhân viên cân bún, chế nước sử dụng rồi thu tiền giấy khách. Đôi lúc, bà Thảo cũng có thể có nói to nhưng mà không phải chửi khách, chỉ cần nhắc nhở một ít thôi rồi lại cười cười.


*

Quán ăn uống của bà Thảo hiện nay ít hẳn tiếng quát tháo.

Sao lại núm nhỉ? bà diệp thảo của thời trước đâu rồi?

Ăn chấm dứt bát bún, vực lên ra chỗ bà thảo trả tiền rồi lạm la hỏi bà vài ba câu: "Con thấy dân bọn chúng đang kháo nhau bà lhd thảo dạo này hiền lắm, ko chửi bới ai nữa. Tất cả thật chũm không bà". Trong những lúc nói câu ấy là thực khách hàng cũng chuẩn bị sẵn niềm tin bị bà chửi banh nóc lên rồi nhưng mà không, bà Thảo đồng ý rồi còn chơi lại: "Sao biết"…. Như vậy là đầy đủ thấy tín hiệu ban đầu bà đã mềm hơn xưa thật nhỉ!

Thế rồi, trong khi cao hứng chuyện trò, bà diệp thảo còn nhanh nhẹn bảo chị nhân viên cấp dưới mang ra 2 ly nước mang đến thực khách ngồi thủ thỉ cho đỡ khát. Đúng là không thể tinh được quá, niềm tin là chạm mặt phải hổ nhưng mà bây giờ lại ngược 180 độ vắt này, liệu có đỡ được không!?


*

Bà Thảo dường như trở thành con bạn khác, khiến thực khách hơi bất ngờ.

Bà Thảo tuyệt chửi thực chất là vày cái gì?

"Nói thiệt với con là sống trên đời đôi khi muốn làm fan hiền khó cực, bởi vì khách đa số người họ cũng đòi hỏi ghê lắm. Cô lại lạnh tính, lắm lúc gặp người do vậy thôi tốt nhất là ko phục vụ.

Nhớ có lần khách vào trong nhà, biển lớn hiệu bao gồm sẵn là bún dọc mùng mà lại hiên ngang call bún ngan, bún vịt. Nuốm là cô bảo muốn ăn về nhà nấu, hoặc ra chợ mua, bên này chỉ buôn bán thịt lợn thôi. Rồi cũng có thể có khách lạ vào là cô nên nói giá thành luôn, công ty cô 50 ngàn/bát nhưng mà đầy đặn, các thịt. Ai mà lại thấy sợ sợ là cô bảo thanh lịch kia ăn bún 25 ngàn.

Xem thêm: Phong Trào Duy Tân Ở Trung Quốc, Vị Trí Quan Trọng Của Phong Trào Duy Tân Đầu

Rồi thì bé thấy đấy, trời nắng nóng thế này bé ngồi không thể mệt, huống hồ cô đun nấu nướng trường đoản cú sáng. Tất cả cô đều bào chế tại chỗ, ngay lập tức trước cửa ngõ đây, sáng sủa ngày ra chắc nên đến 10 dòng xoong trước mặt vừa luộc thịt, làm cho nước dùng, tương đối nóng cứ phả lên trên người thì không gắt rồi chửi mới lạ", bà Thảo nhỏ tuổi nhẹ trọng điểm sự.


Bà bảo gặp gỡ những khách yên cầu ghê quá, mình không cáu không được.

Thế tuy nhiên mà có câu hỏi đặt ra là đất thủ đô hà nội này dễ dàng phải bao gồm đến hàng ngàn nghìn cái hàng ăn, cơ mà ai nấu bếp nướng mùa hè này chẳng nóng, sao bọn họ không thấy ai chửi ai rồi lên báo bao giờ? Nói thế, lê hoàng diệp thảo lại tặc lưỡi kể ra một lô chuyện từ thời điểm ngày xửa ngày xưa. Hóa ra, bà nóng tính, bà chửi đều có nguyên vị cả.

"Ngày xưa cô nền tính lắm chứ, học xong xuôi là đi làm thợ may đấy. Cơ mà mà lấy chồng gia đình cán bộ đề nghị đói, thành ra đề nghị bươn chải khổ đến hơn cả cáu không sạch cả loại tính người. Cô đẻ 4 năm 3 đứa, nheo nhóc đến hơn cả đi buôn bán từng đoạn mía, làm bánh mỳ pate. Cuộc sống thường ngày khó khăn đã đổi mới cái tính cô do vậy vậy đấy chứ không thì cũng làm cái gi đến nỗi. Rồi ông công ty cô cũng mất 8 năm nay rồi, thỉnh thoảng nghĩ bi đát mà sinh ra bởi vậy đấy chứ".


Ra là vậy, rất lâu rồi bà Thảo cũng hiền, nhưng bởi vì đời mưu sinh nhưng mà sinh ra dơ tính.

Mẹ đẻ bà lê hoàng diệp thảo lúc xưa cung cấp bún xáo măng tuy nhiên bà không tuân theo nghề chị em mà tự suy nghĩ ra món bún dọc mùng này để mưu sinh. Sản phẩm bún của bà cũng ko phải mở màn tiên làm việc Ngô Sĩ Liên mà đã từng di chuyển hẳn qua nhiều chỗ rồi, con phố này chỉ là bến đỗ sau cùng nhưng lại cũng là địa điểm tạo cần thương hiệu bún chửi mà chắc chắn rằng người tp hà nội sẽ còn nhắc đến mãi về sau này.

Và bao gồm điều kỳ lạ là khách cứ đi theo chị Thảo thôi, bà đưa đi đâu tín đồ ta cũng tìm về được, thế mới tài. Trong cả bây giờ, nếu lê hoàng diệp thảo mà có việc đi đâu thì cô nhỏ dâu vẫn là tín đồ ngồi bán nhưng nhưng lạ cái là không thấy bà thảo người ta ko vào, nó cứ như cái vía bán sản phẩm vậy. Cô nhỏ dâu tuyệt trêu mẹ: "Khách fan ta đi theo người mẹ hết rồi, nhỏ ngồi chào bán toàn ế".


Có khách hàng thậm chí xoay đầu đi luôn luôn nếu không thấy bà ngồi sinh hoạt chỗ rất gần gũi ấy.

Đó, bà diệp thảo chửi đanh sệt không ráo miệng núm mà khách người ta lại chỉ say đắm bà buôn bán thôi, tín đồ khác cung cấp không ăn. Còn những người ăn quen thuộc bún nhà lê hoàng diệp thảo thì lại biết một chiếc mẹo nhằm ăn không bị chửi bắt buộc cứ thêm bó mãi, đây chắc rằng cũng là lời phân tích và lý giải hợp lý nhất cho câu hỏi: Sao bà phân phối bún chửi như hát hay mà khách vẫn đông.

"Nếu mang lại ăn, bé cứ một mạch đi liền mạch từ lối ra vào trong nhà rồi có fan đến hỏi nên ăn những gì thì sẽ tiến hành mát mẻ, thoải mái. Còn nếu như trong trường hòa hợp cứ đứng ngay chỗ cô ngồi nhưng chỉ trỏ lấy chiếc này ăn uống cái tê thì hình trạng gì cũng bị "độp" vài ba câu vào mặt". Đấy, bảo làm sao, chắc chắn quán bà đông là toàn những người biết tính bà như thế, còn fan lạ đến, ai hiền đức hiền nhưng thấy bà chửi thì thôi tặc lưỡi đã vào rồi thì sinh sống lại, còn fan nào không chịu được thì bỏ đi.

"Đấy, quá khứ của cô như vậy đấy. Nhưng lại mà giờ cô bao gồm tuổi rồi, khách ra vào ai nói gì bản thân điếc luôn cho trung khu hồn thoải mái. Nói thật là trời nóng ran thế này ngồi cũng khó khăn chịu, gồm khách vào ăn ngừng nói chuyện kêu khổ thân nắng cháy nhưng mà loại nghề nó vì vậy thì làm cố gắng nào được. Với con cái nó cũng bảo cô là người mẹ có tuổi rồi, bán được đến đâu thì bán, không nên cáu gắt làm gì. Thôi thì cô lại nghe bọn chúng nó".


Cô bao gồm tuổi rồi, tiếng ai nói gì mặc kệ, bản thân điếc luôn!

Bao giờ lê hoàng diệp thảo nghỉ buôn bán bún chửi?

Từ ngày bà diệp thảo mềm tính đi, dẫu không thể nào lắng đọng kiểu như bạn ta tuy vậy mà cũng tạm hotline là thoải mái hơn hẳn. Khách quen đến ăn uống hầu như ai cũng nhận ra được, có bạn còn hỏi sao đi dạo này vui tính thay thì bà chỉ cười cười. Nạm là có tín đồ trêu hiện thời không call hàng bà là bún chửi nữa, điện thoại tư vấn là bún cười để tẩy trắng quá khứ đi, bà cũng đồng ý, bảo tùy, ai mong gọi thế nào cũng được, tôi chẳng quan liêu tâm.

"Bát bún bên cô bao nhiêu năm vẫn vậy, chỉ gồm cô là từ phải chuyển đổi đi để cuộc sống nó đỡ khô khan, khó chịu thôi. Lạy giời nhiều người vào ăn uống cũng khen lắm, tất cả cái chị sinh sống tận xa còn xin thâu tóm về công thức để mở quán nhưng mà cô không đồng ý, cô chỉ thích vật gì của riêng biệt cô cùng cô cai quản thôi", bà diệp thảo nói trong những khi nhanh tay xắt miếng thịt cho vào chén bún rồi đưa mang đến chị nhân viên chan nước mang lại khách.


Bát bún cơ mà nếu ai đó đã từng nạp năng lượng chắc không thấy không quen nữa.

Nhìn bát bún nhà Bà Thảo, đa số người thấy lần đầu kiên cố sẽ yêu cầu choáng ngợp do trông nó đầy đặn thật, nồi nước cần sử dụng đặt ngay cửa cũng sệt sánh những quả cà chua và nước cốt nên lấn sâu vào có cảm giác ngọt với đậm đà. Không chỉ là vậy, bà Thảo còn có một tô ớt to là loại ớt được đặt tải tận Đà Nẵng rồi về dìm với xì dầu theo cách pha chế đặc biệt để chấm thịt, chấm móng. Bước vào quán là ai ai cũng sẽ tuyệt vời với cái tô này đầu tiên, cùng nó cũng chính là thứ nước chấm "thần thánh" khiến miếng giết thịt trở buộc phải cay cay đậm vị hơn khi ăn sâu vào miệng.


Đi ra đi vào tầm trưa là quán lê hoàng diệp thảo đông khách nhất tuy thế thân bà bây giờ cũng yếu hơn xưa rồi, ngày hay bà chỉ làm công tác làm việc pha chế rồi ngồi đó thái thịt đến khách, còn sót lại mọi khâu bốc vác khác đều phải sở hữu người đảm nhiệm hết. Lê hoàng diệp thảo bảo hiện thời vẫn còn giúp được thì cứ ngồi bán thôi, mấy nữa truyền nghề lại cho phụ nữ con dâu thì sẽ sắm loại ghế ngồi nghỉ ngơi ngay cửa để khách bạn ta bắt gặp mặt bà quen quen mà lại rẽ vào.

Xem thêm: Ngữ Văn Lớp 6 Bánh Chưng, Bánh Giầy Trang 30, Soạn Văn 6 Trang 29 Chân Trời Sáng Tạo

Vừa nói chuyện về tương lai, bà thảo lại khoe loại cười móm mém mang lại là duyên như để chứng tỏ nhiều hơn mẫu sự giảm chửi thời hạn này của mình. Thực khách nói chuyện dứt với bà thì cũng gật gù thấy bà lê hoàng diệp thảo hiền như vậy này đúng là dễ mến thật, bèn nghĩ: "Đồ tiêu hóa hay không rất có thể còn tùy vào cảm thấy của từng bạn nhưng chắc chắn rằng một điều rằng, lê hoàng diệp thảo bún chửi xa xưa giờ mềm như bún thay này thì khách có khi vẫn kéo đến nhiều hơn thế nữa nữa vì hiếu kỳ cho mà xem".


Nhiều fan vẫn không khước từ là món bún của bà tương đối ngon và trở nên một cái gì đấy khó cơ mà thiếu khi để chân tới Hà Nội.


Link bài gốc đem linkhttps://phunuvietnam.vn/tim-kiem.htm?keywords=Sau+m%c3%a0n+xu%e1%ba%a5t+hi%e1%bb%87n+tr%c3%aan+CNN+m%c3%a0+v%e1%ba%abn+ch%e1%bb%adi+kh%c3%b4ng+n%e1%bb%83+nang%2c+b%c3%a0+Th%e1%ba%a3o+h%c3%a0ng+b%c3%ban+Ng%c3%b4+S%c4%a9+Li%c3%aan+g%e1%ba%a7n+%c4%91%c3%a2y+b%e1%bb%97ng+hi%e1%bb%81n+%c4%91%e1%ba%bfn+l%e1%ba%a1+v%c3%a0+l%e1%bb%9di+t%c3%a2m+s%e1%bb%b1+g%c3%a2y+cho%c3%a1ng+c%e1%bb%a7a+ch%c3%adnh+b%c3%a0+ch%e1%bb%a7+th%c6%b0%c6%a1ng+hi%e1%bb%87u+%e2%80%9cb%c3%ban+ch%e1%bb%adi%e2%80%9d
Báo CNN không còn lời ca ngợi Việt Nam tất cả một nơi cấp dưỡng được những món phô mai ngon độc nhất châu Á mà lại nói ra ai cũng thấy siêu thân quen